Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 221: Nạn côn trùng

Cập nhật lúc: 2026-02-22 19:06:12
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trân Mẫn thắc mắc: “Vậy họ về thôn tuyển ? Ai trồng trọt giỏi hơn nông dân chứ?”

 

Lương Hàm Nguyệt đoán: “Khu sản xuất lương thực hệ thống quản lý tập trung, chỉ cần đào tạo sơ qua là dân thành phố cũng thể . Nếu tuyển nông dân, thì dân thành phố lấy gì mà sống? Họ đất, lương thực, nếu công việc cũng đến lượt họ thì chẳng sẽ giống đám lúc nãy, chỉ thể ăn xin, hoặc tệ hơn là trộm cắp, cướp giật ? Như thế xã hội sẽ loạn hết cả lên.”

 

Có lẽ đây chính là lý do ngay từ đầu khu sản xuất lương thực bao giờ về nông thôn tuyển công nhân. Nếu thường xuyên thành phố, chắc họ cũng chẳng gì về chuyện .

 

Trân Mẫn gật gù: “Cũng đúng, nếu để họ thấy còn đường sống thì họ sẽ liều lĩnh chuyện phạm pháp.”

 

Đi một lúc, lượng xe cộ đường ngày càng đông hơn. Trân Mẫn vô thức ngoài cửa sổ, chợt thấy một chiếc xe phóng vụt qua, cửa sổ đóng kín. Trong khoảnh khắc đó, cô thấy ghế một bất động, mặt đỏ bừng, thể co giật ngừng.

 

Cô hoảng hốt: “Người đó chắc chắn say nắng nặng!”

 

Sau khi để ý, Trân Mẫn phát hiện nhiều chiếc xe chạy thành phố cũng chở theo bệnh giống hệt như . Ai nấy đều hoặc đỏ bừng, hoặc tái nhợt, kèm theo những cơn co giật dữ dội.

 

Lương Hàm Nguyệt nghiêm mặt: “Có lẽ là sốc nhiệt. Khi con phơi nhiễm trong môi trường nhiệt độ cao quá lâu, nhiệt sẽ tăng vọt, dẫn đến tình trạng . Sốc nhiệt nguy hiểm, nếu điều trị kịp thời thì tỷ lệ t.ử vong cực kỳ cao.”

 

 

Bệnh viện An Thành.

 

Lại thêm một bệnh nhân sốc nhiệt đưa phòng cấp cứu. Các y tá lập tức chạy đến hỗ trợ, thành thạo tiến hành các bước hạ nhiệt. Một nhanh chân chạy gọi bác sĩ, trong khi vị bác sĩ trực ban mệt đến nỗi môi khô nứt, mặt mày bơ phờ nhưng vẫn gắng gượng. Anh tất tả bước sang giường bệnh tiếp theo, hỏi:

 

“Hôm nay nhiều ca sốc nhiệt thế ?”

 

Y tá cũng lắc đầu, tỏ vẻ khó hiểu: “Em cũng rõ nữa. Hôm nay nhiệt độ cao hơn hôm qua bao nhiêu, phát bệnh tăng đột biến. Hầu hết bệnh nhân đều nghiêm trọng, nhiều từ vùng nông thôn lên, đường mất khá nhiều thời gian, chắc phát bệnh từ lâu .”

 

Sau khi về đến nhà, Lương Hàm Nguyệt liền xắn tay dỡ đống đồ đổi ở chợ sáng xuống xe, tiện tay cất hạt giống và cây dâu tây dì cả cho gian.

 

Cô nhắc: “Cây dâu tây để lâu , mau gian trồng luôn .”

 

Trân Mẫn cũng theo gian hải đảo, nhưng vội vườn với Lương Hàm Nguyệt và Lương Khang Thời, mà mở ngay tủ lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-221-nan-con-trung.html.]

 

: “Để em lấy ít cua hoa lan đem qua cho Dễ Quân, hai cứ trồng .”

 

Bây giờ mà mang cua qua biếu, thì bảo là mới mua ở chợ sáng cũng hợp lý. Trân Mẫn ý định tặng quà từ nên đem hết cua đổi vật tư, mà chừa một ít trong tủ lạnh.

 

Đám cua hoa lan vẫn còn sống, cô tìm cái thau bỏ chúng , đó rời khỏi gian. Đi ngang qua tiệm tạp hóa nhỏ, thấy Hoàng Nhất Phong đang chuyện với mấy trong thôn, cô phiền nên cứ thế thẳng đến nhà Dễ Quân.

 

Bên , Lương Hàm Nguyệt và Lương Khang Thời vác cuốc ruộng biệt thự hải đảo, còn kịp đào bao nhiêu thì Trân Mẫn .

 

Cô nàng bê theo một cái tô to, tay còn cầm ba cái chén nhỏ và mấy cái muỗng, vẫy tay gọi hai dừng tay: “Lại đây ăn chè đậu xanh ! Dễ Quân nấu ngon lắm, còn để lạnh nữa.”

 

Lương Hàm Nguyệt hí hửng nhận lấy một bát, xúc ngay một muỗng chè cho miệng. Chè đậu xanh nấu nhuyễn mịn, vị ngọt thanh , chắc chắn là dùng đường phèn. Đặc biệt nhất là vẫn còn lạnh, hẳn ướp trong giếng nước, ăn mát rượi cả . Bên trong còn cả ý dĩ và bách hợp nữa, ăn thơm.

 

“Ngon thật đấy!” Lương Hàm Nguyệt ăn sạch bát chè, còn quên húp hết chút nước đường đáy bát.

 

Trân Mẫn ăn hỏi Lương Khang Thời: “Lúc nãy qua nhà Dễ Quân, thấy xe hết ?”

 

Hôm nay hai chị em mượn xe của Hoàng Nhất Phong, còn xe của họ thì gửi ở nhà Dễ Quân. khi Trân Mẫn đến, chẳng thấy xe . Một cái xe to như thể chứ?

 

Lương Khang Thời húp miếng chè cuối cùng, mới chậm rãi : “À, cũng định với em chuyện đây. Con trai bác Lục mượn xe lái . Bác Lục sốc nhiệt, mà nhà chú hết xăng từ lâu, nên mới sang nhờ chở viện.”

 

Trân Mẫn ngạc nhiên: “Trùng hợp thật đấy! Lúc em với Hàm Nguyệt về cũng thấy ít bệt ở ghế xe, chắc cũng sốc nhiệt. Anh hỏi xem chuyện gì ?”

 

Lương Khang Thời lắc đầu: “Lúc đó chỉ lo chở bác Lục đến bệnh viện, kịp hỏi han gì. Chắc tại trời nóng quá, mấy lớn tuổi sức khỏe kém, chịu nổi thời tiết .”

 

Ba ăn xong chè đậu xanh tiếp tục trồng dâu tây. Cả bó cây giống chỉ mười bảy gốc, một lát là xong.

 

Nhân tiện, họ còn trồng thêm một khoảnh rau xà lách xoăn và hành lá, mới thu dọn đồ đạc để về.

 

Lương Khang Thời quanh thấy cả ba vẫn còn trong gian hải đảo, vội nhắc: “Cửa nhà vẫn khóa, nếu bác Lục về từ bệnh viện, chắc con trai bác sẽ qua trả xe. Để ngoài trông nhà .”

 

 

Loading...