Lương Hàm Nguyệt vội rụt tay , hì hì: “Dì cả, dì lo cất gà .”
Lúc Trân Lệ mới để ý đến con gà trống trói gọn gàng trong tay cô.
Trân Mẫn lên tiếng: “Bọn em chợ sớm phố về, vẫn còn đông vui lắm! Nhân tiện ghé qua xem chị thế nào, mang cho chị con gà. Dạo chị còn thịt ăn ?”
Trân Lệ gượng: “Cũng… tạm .”
Có thịt ăn thì bảo , thì bảo , cái kiểu “tạm ” rõ ràng là ! Trân Mẫn gì thêm, sang quanh sân xem cái l.ồ.ng nào phù hợp để nhốt gà .
Trân Lệ vẫn cố từ chối: “Gà lớn thế , hai con chị ăn hết, để lâu hỏng mất.”
Trân Mẫn bĩu môi: “Chị đừng hòng lừa em. Cái nhà kính điện, em tỏng . Ăn hết thì quăng tủ lạnh mà bảo quản.”
Lương Hàm Nguyệt cũng hùa theo nũng nịu: “Dì ơi, con xách nãy giờ mỏi tay lắm , mau tìm cái l.ồ.ng nhốt nó !”
Thấy hai con kiên quyết, Trân Lệ đành kho lục một cái l.ồ.ng, mở dây trói nhét con gà trong. Bà còn chu đáo đặt thêm một bát nước và rắc một ít bột ngô cho nó ăn.
“Ngoài nắng lắm, nhà .” Nói xong, cô theo Trân Mẫn và Lương Hàm Nguyệt đang định bước phòng khách, mới giật sửa : “Ấy , nhà kính , bên đó mát hơn.”
Lần , Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn mới đầu bước nhà kính của Trân Lệ. Lần Trân Mẫn đến thì nơi vẫn đang sửa chữa, chẳng thấy rõ gì.
Bây giờ bước , thể thấy bên trong chia thành nhiều khu với hệ thống giàn leo dày đặc. Trên mỗi giàn đều phủ kín những dây mướp xanh mướt, hương lá cây thoang thoảng, khiến khí trở nên mát mẻ, dễ chịu hơn hẳn.
Lương Hàm Nguyệt tò mò xuống quan sát, phát hiện gốc mỗi cây mướp đều một đầu nhỏ giọt nước, hẳn là hệ thống tưới tự động.
Lúc , Điền Vi, con gái của Trân Lệ, đang việc trong nhà kính. Thấy hai , cô nhanh ch.óng chào hỏi vui vẻ.
“Dì hai, Nguyệt Nguyệt đến !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-219-cho-som.html.]
Điền Vi tóc cắt ngắn gọn gàng, mặc áo dài tay và quần dài mỏng nhẹ, cổ tay cổ chân đều buộc c.h.ặ.t. Cô việc trong nhà kính suốt nên ăn mặc cẩn thận—dù bên trong quá nắng do lưới che, nhưng dây mướp tua tủa gai, mặc kín thì thế nào cũng cào xước.
Thấy Lương Hàm Nguyệt tò mò ngó nghiêng khắp nơi, Điền Vi giải thích: “Năm nay nóng ít mưa, mùa hè chắc sẽ hạn nặng. Mướp tiêu thụ nước nhiều, nên tụi chị lắp hệ thống tưới nhỏ giọt để tiết kiệm nước.”
Lương Hàm Nguyệt gật gù, hỏi tiếp: “Chị Vi Vi, nước giếng nhà còn nhiều ?” Nhà cô chỉ dùng nước sinh hoạt mà mực nước giếng tụt đáng kể, còn nhà dì cả mấy cái nhà kính thế , nước đủ dùng .
Điền Vi bật : “Nước giếng thường thì mà đủ tưới mấy cái nhà kính . Bên nông nghiệp cho khoan giếng sâu , tạm thời vẫn đủ dùng. Hơn nữa, nhà chị chỉ trồng mướp, còn cả cà chua với cà tím nữa. Hai loại chỉ cần nhiều nước lúc cây con thôi, khi lớn lên thì chịu hạn cũng khá .”
Lương Hàm Nguyệt mà gật đầu lia lịa, thầm cảm thán dân chuyên nghiệp tính toán chu đáo hơn nhiều.
Cô chợt nhớ điều gì đó, bèn hỏi tiếp: “Chị Vi Vi, lúc nãy đường đến đây, em thấy nhiều đang dựng giàn trong nhà kính, họ đang gì ?”
Điền Vi lập tức hiểu : “À, bọn họ hả? Mấy đó dân làng Điền Gia Thôn, mà là cán bộ nông nghiệp xuống cải tạo nhà kính. Ban ngày nóng quá nên họ việc ban đêm, tầm bảy tám giờ sáng là nghỉ. Nếu em đến trễ chút nữa chắc cũng gặp .”
Lương Hàm Nguyệt đảo mắt một vòng, đoán phần nào: “Vậy là giao nhà kính cho thành phố quản lý hết ?”
“ !” Điền Vi gật đầu, “Cách đây vài tuần, dù đến mức thiếu nước, nhưng mấy nhà kính khác trong làng cũng trụ nổi nữa . Mặt trời nóng đến mức giàn che cũng cản nổi, màng kính nung chảy nhanh lắm.
Chỉ cần phơi nắng một tuần, màng kính sẽ hỏng y như thể qua cả chục năm mưa gió, chạm là vỡ vụn. Nhà chị lúc cải tạo màng kính đặc biệt nên vẫn bền bỉ tới giờ.
Mấy hộ còn thấy liên tục màng kính chẳng cách , mà tương lai còn thể gặp hạn hán, nhiệt độ cao, nên cũng học theo nhà chị, giao hết cho bên nông nghiệp quản lý. mà bọn họ nhận bồi thường ít hơn nhà chị, cũng ai cũng kỹ thuật viên nông nghiệp nhé.”
Nói đến đây, giọng cô mang theo chút tự hào: “Cán bộ nông nghiệp còn bảo, nhà chị là hộ tiên phong ý thức nhất, chăm sóc vườn rau cũng nữa. Nếu vụ thu hoạch , thể chị với sẽ thăng chức thành kỹ thuật viên trung cấp luôn!”
“Thật ? Quá tuyệt vời !”
Lúc Trân Mẫn cũng dạo trong nhà kính với Trân Lệ, đến đoạn thì reo lên.
Trân Lệ tít mắt: “Chưa hết ! Giờ làng nhiều nhà kính tham gia cải tạo, kế hoạch xây dựng khu trồng rau cũng sắp triển khai. Sắp tới còn cả bếp ăn nhân viên nữa, là hai con chị khỏi cần nấu cơm luôn, ăn sẵn cho khỏe, tuyệt ?”
là tin vui! Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn bên cạnh, thật lòng vui mừng cho con Trân Lệ.