Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 218: Chợ sớm

Cập nhật lúc: 2026-02-22 18:15:57
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chưa dừng ở đó, Lương Hàm Nguyệt bước nhanh đến, kéo Vũ Ấu Nghi phía lưng , tung một cú đ.ấ.m thẳng bụng tên đang nắm tay cô!

 

Ban đầu, gã du côn còn coi cô gì, chẳng thèm né tránh mà còn định túm lấy cổ tay cô. Kết quả? Ăn trọn một cú đ.ấ.m giáng trời giáng, đau đến mức lưng gập xuống, suýt nữa ngã quỵ.

 

“Mày… nó… học võ hả?”

 

Hắn thở dốc từng , dựa vai đầu xe bên cạnh mới miễn cưỡng vững.

 

Lúc , cảnh sát cuối cùng cũng thấy tiếng ồn mà chạy đến. Tên b.ắ.n đá liền co giò bỏ chạy mất hút, chỉ còn kẻ ôm bụng rên rỉ tại chỗ.

 

Hai cảnh sát xuất hiện, một trong đó chính là Bùi Vinh.

 

Lương Hàm Nguyệt nhanh ch.óng lên tiếng: “Anh Bùi, hai tên chặn đường tống tiền bác gái đây. Em chỉ đ.á.n.h một phát thôi, chắc tính là hành hung nhỉ?”

 

Dạo gần đây, bọn côn đồ nhỏ lẻ tụ tập ở bãi đỗ xe, chuyên nhắm những chợ sáng để hăm dọa, cưỡng đoạt tài sản. Cảnh sát nhận nhiều tin báo, nhưng bọn chúng chạy nhanh như bôi dầu chân, thông thạo địa bàn nên khó bắt .

 

Bùi Vinh phẩy tay: “Không , đây là hành động dũng cảm.”

 

Anh cúi xuống tên côn đồ đang đồng nghiệp khống chế, sắc mặt tái mét, mồ hôi vã như tắm: “Chỉ một đ.ấ.m thôi hả?” Nhìn qua thì vẻ như ăn no đòn chứ?

 

Lương Hàm Nguyệt do dự giơ nắm đ.ấ.m lên: “Thật mà… chắc trúng chỗ hiểm.”

 

Vũ Ấu Nghi lập tức chứng: “ , thấy tận mắt, cô bé chỉ tay một thôi. Cháu chỉ giúp , cảnh sát đừng trách cô nhé!”

 

Một cảnh sát khác thản nhiên : “Không , hai đừng lo. Tên khi đang giả bộ đau để tìm cơ hội chạy trốn đấy.”

 

Bùi Vinh cũng truy cứu thêm, chỉ gật đầu: “Cảm ơn cô giúp chúng tóm một tên chuyên chặn đường tống tiền. Giờ chúng sẽ giải ngay.”

 

Hai viên cảnh sát rời , Vũ Ấu Nghi vội vàng nắm lấy tay Lương Hàm Nguyệt, ánh mắt đầy cảm kích:

 

“Thật sự cảm ơn cháu nhiều lắm! Nếu cháu, mấy thứ chắc chắn giữ nổi . Mà mấy thứ với nhà bác bây giờ quan trọng lắm…” Bà lắp bắp, năng chút lộn xộn.

 

Lương Hàm Nguyệt sảng khoái: “Có gì bác! Bác mau về , cá chép còn đang bơi tung tăng đó! Trên đường mà ai định chặn xe nữa thì bác cứ lờ , đừng dây dưa với chúng nó.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-218-cho-som.html.]

Vũ Ấu Nghi vẫn còn hồn, vội vàng ghế lái. Bà định ngẩng đầu hỏi tên ân nhân thì Lương Hàm Nguyệt chạy băng qua đầu xe, còn vẫy tay từ xa:

 

“Bye bye bác nha!”

 

Trở về, Lương Hàm Nguyệt kể chuyện cho Trân Mẫn .

 

Trân Mẫn xong thì thở phào nhẹ nhõm: “May mà mấy tên đó chỉ dám đập kính xe dọa dẫm, chứ nếu chúng nó mà liều lĩnh đến mức cướp bóc giữa ban ngày ban mặt thì khi cả cái chợ sớm cũng ai dám bén mảng nữa.”

 

Lương Hàm Nguyệt : “Chúng nó vẫn sợ cảnh sát đấy.” Nói đến đây, cô chợt nhớ một chuyện.

 

Bây giờ trị an còn như , mấy viên cảnh sát như Bùi Vinh chỉ cầm dùi cui thì e rằng đủ sức răn đe bọn tội phạm. Không họ trang v.ũ k.h.í gì khác , ví dụ như thứ cô nhặt xe tải hôm

 

nghĩ , cô thấy chuyện đó khó xảy . Nếu quản lý s.ú.n.g ống c.h.ặ.t, thì xã hội chỉ càng thêm hỗn loạn mà thôi. Bùi Vinh trông cũng giống kiểu cảnh sát cấp s.ú.n.g.

 

Trân Mẫn cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: “Nhân tiện, ghé qua nhà dì con luôn , mang cho chị con gà trống.”

 

Thật hôm nay hai chỉ chợ sớm mà còn tính ghé qua nhà Trân Lệ xem tình hình chị thế nào, tiện thể mang chút đồ biếu.

 

Bây giờ, thịt tươi trở thành một loại tài nguyên quý giá. Không rõ mỗi tháng Ytân Lệ lĩnh lương kèm theo thịt , nhưng mà nhà Lương Hàm Nguyệt thì lâu thấy bóng dáng thịt heo, còn thịt gà vịt thì vẫn .

 

Tuần họ mới thịt một con gà trống. Trong gian nuôi vẫn còn bốn con trưởng thành, lấy thêm một con biếu Trân Lệ cũng chẳng . Vì mấy hôm ấp nở một lứa mười bảy con, mấy cục bông vàng nhỏ xíu cả ngày cứ lẽo đẽo theo , còn thỉnh thoảng luồn qua kẽ rào chạy tung tăng sân, bám lên Đại Thanh với Tiểu Hắc mà trèo lên trèo xuống.

 

Hiện tại trứng thụ tinh vẫn còn nhiều, nên Lương Hàm Nguyệt tách riêng mấy con gà trống trưởng thành một cái chuồng nhỏ mới dựng. Nếu , chúng suốt ngày bắt nạt lũ gà con mới nở.

 

Trân Mẫn thì thầm: “Lát tìm chỗ vắng vắng, chui gian bắt con gà .”

 

Lương Hàm Nguyệt gật đầu: “Ok , tiện thể lấy luôn thịt heo với xương bỏ tủ lạnh .” Nói xong, cô nhấn ga, chiếc xe lao v.út .

 

Từ chợ sớm ở Quảng trường Thế Kỷ đến nhà đại tỷ chỉ mất đầy hai mươi phút lái xe. Trước đây mất nửa tiếng, nhưng bây giờ đường còn đèn đỏ, xe cộ thưa thớt, nên chạy vèo cái là tới.

 

Xuống xe, hai con xách theo một con gà trống, ngay cửa gọi . Lần thấy mấy lính , mà chính Trân Lệ là mở cửa.

 

“Tiểu Mẫn, Nguyệt Nguyệt đến ! Mau ! Đại tỷ lâu lắm gặp con , gầy đó?” Bà nắm lấy tay Lương Hàm Nguyệt, vẻ mặt đầy vui mừng.

 

 

Loading...