Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 217: Chợ sớm

Cập nhật lúc: 2026-02-22 18:15:56
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vũ Ấu Nghi chợt thấy chua xót. Trước đây, mỗi tuần nhà bà vẫn thể ăn một bữa thịt. từ khi chồng điều xuống chức vị nhàn rỗi, mấy cái chân giò cũng trở thành một thứ xa xỉ.

 

túi cá tay, ánh mắt lộ một chút tự giễu.

 

Chồng bà từng là một trong những quản lý vật tư của An Thành, nếu , ông thể nhúng tay kho dự trữ, để gia đình bao giờ lo thiếu thịt. ông chọn . Thiên tai ập đến, ai cũng cần đoàn kết, cùng vượt qua. Nếu những như ông trách nhiệm của , thì dân mới là những khổ sở nhất.

 

Vậy mà cuối cùng, một lòng vì dân đổi lấy một gáo nước lạnh. Tâm huyết bao nhiêu năm trời, đổi chỉ là một tiếng mỉa mai!

 

Trong lúc Vũ Ấu Nghi còn đang đắm chìm trong suy nghĩ, Lương Hàm Nguyệt gọi bà nữa:

 

“Bác ơi, bác giúp cháu một việc ? Cháu ghé qua quầy thịt một lát, bác thể trông giúp cháu đống đồ ?”

 

Cô cảm thấy Vũ Ấu Nghi khí chất đoan trang, lịch thiệp, thấy tin tưởng. Thế nên mới nhờ bà trông chừng hàng hóa, để tranh thủ xem giá thịt.

 

“Được , cháu cứ , cô ở đây trông giúp.” Chỉ là chuyện nhỏ, Vũ Ấu Nghi mỉm gật đầu.

 

Lương Hàm Nguyệt lập tức nhấc chân về phía quầy thịt heo. Không lâu , cô dẫn theo một đàn ông bán thịt trở .

 

“Đây .” Cô chỉ tay về phía quầy của .

 

Người đàn ông nhanh ch.óng dọn hết cá thu, cà tím, cua xanh và vẹm còn sạp. Đổi , Lương Hàm Nguyệt ba cân ba chỉ và một túi xương heo lọc sạch.

 

Thịt đúng là đắt kinh khủng! Lương Hàm Nguyệt chun mũi đầy bất mãn.

 

Cô ngẩng đầu lên, thấy Vũ Ấu Nghi vẫn cạnh quầy, liền vội vàng : “Bác ơi, cảm ơn bác nhiều lắm!”

 

“Không gì, thế bác đây nhé.”

 

Lúc bày đồ bán thì nào là thùng, nào là rổ, nhiều đến nỗi Lương Hàm Nguyệt tới lui hai lượt mới xong. Bây giờ đổi hết hàng , đồ mang về chẳng bao nhiêu. Trừ bộ bát đĩa nguyên bộ cồng kềnh , còn chỉ một cái rổ là đựng hết.

 

Cô đem tất cả bãi đỗ xe. Lúc mặt trời mới chỉ nhô lên, nhiệt độ vẫn còn khá dễ chịu. Vừa chất đồ cốp xe, cô hào hứng kể với Trân Mẫn về những thứ đổi , giọng đầy mãn nguyện:

 

“Thịt đắt thật, nhưng con lấy miếng ba chỉ ngon nhất. Về nhà ba nấu thịt kho tàu, lâu lắm ăn món đó! Còn xương heo thì đem nấu canh xương hầm rong biển với bí đao…”

 

Vừa xong, cô bỗng khựng : “Ơ khoan… Trời nóng thế nấu canh mà chảy mỡ! Quên mất là bí đao trong vườn chín …”

 

“Không , ba bữa đều ăn trong đảo mà, nóng tí cũng .” Trân Mẫn trấn an cô.

 

Lời dứt, bỗng từ xa vọng đến vài tiếng ồn ào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-217-cho-som.html.]

 

“Có ai đó hút trộm xăng ?” Trân Mẫn đoán già đoán non. Từ đầu bà dám xuống xe, sợ kẻ gian nhắm trúng.

 

Lương Hàm Nguyệt nhướn cổ một chút, sắc mặt liền trầm xuống: “Mẹ, con qua đó xem chút, lát con ngay.”

 

Vũ Ấu Nghi đang trong tâm trạng vui vẻ, vì mua cá chép và móng giò để bồi bổ cho con gái. Bà sắp xếp đồ xe, định ghế lái thì bỗng một tên du côn từ chui giữ c.h.ặ.t cánh tay.

 

“Dì ơi, dì mua nhiều đồ ngon thế, chia cho tụi cháu ít .”

 

Tên đó đểu, cằm hất lên đầy trịch thượng, nhưng tay thì hề nới lỏng, nhất quyết cho cô thoát .

 

Vũ Ấu Nghi nhíu mày, lạnh giọng cảnh cáo: “Thả ngay, nếu gọi công an tới bây giờ!”

 

Gã trai vẻ gì là sợ hãi. Hắn hạ giọng, cợt: “Dì ơi, đừng vội la. Nhìn .”

 

Hắn hất cằm về phía bên . Vũ Ấu Nghi , chỉ thấy một tên tóc tai bù xù khác đang ngay đầu xe, tay cầm thanh sắt, bộ như sắp đập vỡ kính.

 

“Dì mà la lên, công an đến thật đấy. Mà tụi cháu cũng sợ công an lắm, chắc chắn sẽ bỏ chạy ngay. mà nhỡ tay bể kính xe dì thì… tiếc quá ha?”

 

Tên côn đồ hềnh hệch, vẻ mặt nhơn nhơn như đang nắm chắc phần thắng.

 

“Bọn em tụi bụng lắm, chỉ cần dì chịu chia sẻ chút đồ thì đảm bảo sẽ tổn thương ai . Chứ như mấy tên cướp đường bên ngoài , bọn nó chỉ vì miếng ăn mà sẵn sàng chôn sống khác đấy!”

 

Tên côn đồ còn hăm dọa Vũ Ấu Nghi.

 

chúng với ánh mắt đầy chán ghét, dây dưa cũng chẳng ích gì. để mất công sức đổi hàng đem cho hai tên thì bà càng cam lòng. Giờ chỉ còn hy vọng cảnh sát nào gần đây để ý mà tới xem xét tình hình.

 

quanh một lượt, chẳng thấy bóng dáng ai cả.

 

“Được , thả , lấy đồ cho các …” Vũ Ấu Nghi thở dài nặng nề.

 

“Á!!!”

 

“Mẹ kiếp!!!”

 

Một tiếng hét t.h.ả.m vang lên.

 

Lương Hàm Nguyệt – nãy giờ lặng lẽ núp một chiếc xe gần đó – đột ngột bật dậy, tay là một cái ná b.ắ.n đá. Một viên sỏi vèo một phát bay , trúng ngay cánh tay tên cầm gậy sắt. Thanh gậy rơi xuống đất, còn tên thì ôm tay nhăn nhó vì chỗ trúng đòn sưng lên ngay lập tức.

 

 

Loading...