Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 214: Chợ sớm

Cập nhật lúc: 2026-02-22 18:15:53
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên con đường từ thôn nhà họ Lương , vắng hoe chẳng một bóng , tối om như mực. Đi thêm một đoạn nữa, ánh sáng mờ nhạt từ đèn đường rọi xuống. Đoạn là đèn năng lượng mặt trời, đây chê là ánh sáng yếu, còn hỏng, mà bây giờ thành chỗ duy nhất ánh sáng.

 

Mãi đến khi lái xe đến gần quảng trường văn hóa – nơi tổ chức chợ sớm – Lương Hàm Nguyệt mới thấy đường bắt đầu đông xe hơn. Nhìn thấy mấy chiếc xe đều rẽ một bãi đỗ gần quảng trường, cô cũng tấp xe theo.

 

"Mẹ ơi, đến , xuống xe thôi!"

 

Xuống xe, Lương Hàm Nguyệt đảo mắt quanh bãi đỗ. Cả quảng trường sáng trưng, đèn giăng khắp nơi khiến bãi đỗ cũng rõ như ban ngày. Không xa lắm một chú cảnh sát mặc đồng phục, trông tầm hơn bốn mươi, đang tuần tra. Cô liền tiến hỏi thăm tình hình.

 

Từ lời chú cảnh sát, cô chợ sớm thu phí chỗ , cũng chẳng quầy cố định. Ai đến sớm thì chiếm chỗ , nhưng cấm giữ chỗ hộ khác buôn bán chỗ .

 

Trân Mẫn cũng bước gần. Chú cảnh sát, bảng tên ghi Bùi Vinh, liếc qua nhấc cằm hỏi: "Hai cùng ?"

 

Lương Hàm Nguyệt khó hiểu nhưng vẫn gật đầu: "Dạ , bọn cùng ."

 

Bùi cảnh quan khẽ gật, thấy hai là phụ nữ, liền bụng nhắc nhở: "Tốt nhất hai cô nên để một trông xe, kẻo lẻn hút trộm xăng trong bình đấy."

 

Trân Mẫn sửng sốt: "Gì cơ, còn cả trộm xăng nữa á?" Trước giờ bà cứ tưởng chợ sớm do nhà nước tổ chức thì an lắm chứ!

 

Lúc còn đông lắm, Bùi cảnh quan kiên nhẫn giải thích: "Bọn sẽ tuần tra quanh đây, nhưng lát nữa chợ sớm đông , chủ yếu lo bên , chỗ bãi đỗ xe sẽ ít để ý hơn. Lúc đó thể nào cũng kẻ lén lút mò đến hút trộm xăng. Nếu trong xe, bọn chúng sẽ dám manh động. Đám chỉ dám lén lút thôi, chứ hễ xô xát gì là bọn tiếng sẽ đến ngay."

 

Lương Hàm Nguyệt chần chừ. Họ mang theo mấy thùng hàng to, cô thể một khuân hết. Đến lúc xếp hàng sạp cũng canh chừng, kẻo kẻ gian thó mất. Nếu để Trân Mẫn trông xe, một cô loay hoay bê đồ thì mệt.

 

Cô còn đang định mở miệng bảo Trân Mẫn phụ mang đồ sang trông xe, để cô bán hàng, thì thấy Trân Mẫn nhanh nhẹn xe lấy một cái túi. Bà mở một cái thùng hàng, lấy hai c.o.n c.ua hoa lan còn tươi roi rói.

 

Cười tươi như hoa, Trân Mẫn nhét túi cua tay Bùi Vinh, vui vẻ : "Cảm ơn chú cảnh sát nhắc bọn nhé! Đây là cua hoa lan tươi, chú cầm về nếm thử !"

 

Bùi Vinh vội lùi nửa bước, xua tay: "Ấy, nhận !" Cua còn sống nhăn, chân càng cựa quậy cào cào túi nhựa, phát tiếng sột soạt. Nhìn hai c.o.n c.ua béo mẫm, Bùi Vinh bất giác nuốt nước bọt. Phải thật là lâu lắm chú ăn món , giờ chỉ cần thôi cũng tưởng tượng vị ngọt tươi của nó.

 

Trân Mẫn nhanh tay dúi túi cua tay , kiên quyết: "Con gái đầu chợ, một . Chú cảnh sát giúp để ý con bé một chút, đừng để ai bắt nạt nó là !"

 

Nghe Trân Mẫn , Bùi Vinh mới nhận túi cua, gật đầu đáp:

 

“Chợ sớm trật tự riêng, ai thể bắt nạt khác .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-214-cho-som.html.]

Nghe , Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn xe chuyển đồ. Lương Hàm Nguyệt nhấc cái chậu to đựng đầy cá thu thì thấy Bùi Vinh cũng , mà tay chẳng còn thấy túi cua .

 

Anh xách lên một thùng hàng, hào sảng :

 

dẫn hai đến chỗ dựng sạp nhé.”

 

Trân Mẫn gật đầu lia lịa:

 

“Cảm ơn nhiều nhé! là vất vả cho Bùi cảnh quan !”

 

Bà thầm nghĩ: Quả nhiên cua cho ai cả! Có cảnh sát dẫn đường, mấy chủ sạp bên cạnh chắc dám ức h.i.ế.p con bé nhà !

 

Bùi Vinh đưa hai con đến khu chợ, chỉ một chỗ:

 

“Dựng sạp ở đây , chỗ đông khách lắm.”

 

Lương Hàm Nguyệt chân thành cảm ơn, Bùi Vinh đặt thùng hàng xuống tiếp tục tuần tra. Đợi chợ tan, ca trực kết thúc, mau ch.óng mang cua về, mong là lúc chúng vẫn còn sống. Cả nhà chia hai c.o.n c.ua, ai cũng nếm vị hải sản tươi ngon.

 

Lương Hàm Nguyệt sắp xếp hàng hóa, mở nắp các thùng, để lộ bên trong: năm con cá thu đang ngâm nước muối, hai con cá diếc vẫn còn sống, một rổ đầy cua hoa lan, hai thùng vẹm xanh và bảy quả cà tím to tướng hái sáng nay.

 

Khách chợ kịp ghé đến thì mấy chủ sạp bên cạnh xúm .

 

Một mở lời :

 

“Nhóc con, đây là sạp của , xem món nào mắt thì đổi cho một con cá thu với ít cua ?”

 

Ở chợ sớm, đổi hàng đặc sản trong tay. Gã sẵn sàng để cô chọn thoải mái trong sạp của , chứng tỏ hàng của hiếm, nhưng cá thu tươi và cua hoa lan thì chắc sạp nào cũng .

 

Một chủ sạp khác chen :

 

“Cả hàng của nữa ! Nhìn xem gì hợp mắt , đổi lấy cá diếc với cà tím.”

 

Mấy lập tức tranh rôm rả.

 

 

Loading...