Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 210: Bắt cua

Cập nhật lúc: 2026-02-22 18:15:49
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bình thường, Trân Lệ chẳng xa, nhà bà đủ gạo đủ rau, hàng tháng còn chính phủ phát đồ dùng. Gần đây, đường phố trong thành nhiều kẻ rình rập, cứ thấy lẻ hoặc phụ nữ, già là chặn đe dọa, thậm chí cướp bóc. Nghe chuyện, Trân Lệ càng thèm ngoài.

 

Vậy nên, khi Lương Khang Thời mua xăng, bà còn định tặng luôn, thuyết phục mãi mới chịu đổi ngang bằng vật phẩm mỗi tháng.

 

Từ đó, cả nhóm nguồn xăng định, cần xa, chỉ cần chạy giữa làng và thành phố. Nếu hạn chế , xăng dư xài.

 

Giờ xăng còn là vấn đề, vết thương của Lương Hàm Nguyệt cũng lành hẳn, còn tin về chợ sớm, cô càng thử một chuyến.

 

Hoàng Nhất Phong tiếp tục kể:

 

“Có chú dậy sớm, tiện đường ghé qua chợ, thấy nhiều ngư dân từ mấy làng ven biển cũng đổ về đây bán cá. Họ đ.á.n.h bắt từ rạng sáng, lái xe hơn một tiếng đến An Thành để bán. Cá tươi rói, giá cao, mà đường cũng xa lắm, y như hồi biến .”

 

Một khi thấy điều , Lương Hàm Nguyệt lập tức nảy ý tưởng.

 

"Ba, là mấy ngày nữa xem thử ?"

 

Lương Khang Thời gật đầu đồng ý: "Để ba xem trong nhà gì mang trao đổi ."

 

Trong lúc mấy đang trò chuyện, Dễ Quân xách theo một bình giữ nhiệt từ nhà bước tới, còn mang theo mấy cái bát.

 

"Mọi việc chắc mệt nhỉ? Em nấu nước ô mai bạc hà, để giếng mát , tới đây uống một chén cho tỉnh táo nào."

 

Lương Hàm Nguyệt gì nhiều, chỉ chuyện, mà giờ cũng khát quá, bèn là đầu tiên nhảy bổ tới xin uống. Dễ Quân rót cho cô một chén , nước ô mai bạc hà màu đỏ sậm, bên còn nổi mấy lá bạc hà xanh mướt. Lương Hàm Nguyệt uống một ngụm, lập tức cảm nhận vị ngọt nhẹ của đường phèn, còn mát lạnh nhờ ướp trong giếng, vị thanh mát của bạc hà khiến cổ họng sảng khoái, cả cũng tỉnh táo hẳn .

 

Chỗ bạc hà vốn mang về cùng với hạt giống d.ư.ợ.c liệu, nhưng khác với mấy loại còn là hạt, thì bạc hà do nông dân trồng t.h.u.ố.c đưa tận tay, đóng trong thùng xốp. Bạc hà mọc nhanh, dễ chăm, họ hào phóng tặng hẳn ba thùng lớn.

 

Nhà Lương Hàm Nguyệt dạo cũng nấu nước bạc hà để giải nhiệt, lúc thì pha với mật ong, lúc thêm trần bì dâu tằm khô, ngon mát. Còn ít kim ngân hoa phơi khô, nhưng ai cũng tiếc dám dùng, vì sợ mùa hè còn kéo dài, trữ phòng lúc cần thiết.

 

Lúc , Hoàng Nhất Phong sơn xong bức tường, trời nóng như thiêu, sơn chắc khô nhanh. Ngày mai thể giải thích cho bà con hiểu công dụng của cái "bảng đen" .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-210-bat-cua.html.]

 

Lương Hàm Nguyệt cũng hào hứng với việc bảng giao dịch. Đàn vịt đảo còn đẻ trứng, nhưng gà mái bắt đầu đẻ nhiều hơn, ngày nào cũng nhặt mấy quả trứng phôi. Nếu ăn hết thì tiếc quá, chi bằng ấp một lứa gà con mang lên bảng trao đổi với dân làng. Hôm , cô cũng từng dùng gà con để đổi lấy cây đào và giàn nho, giờ chúng bén rễ sống . Trong mấy cây táo đổi , một cây con c.h.ế.t, nhưng còn đều khỏe mạnh. Dưa hấu trồng dọc con kênh trong gian cũng nảy mầm.

 

Nhà Lương Hàm Nguyệt tạm thời thiếu lương thực, nhưng thể trao đổi nhiều món đồ hữu ích khác. Quan trọng nhất là, nhờ Hoàng Nhất Phong lá chắn, ai những món đồ treo lên là từ tới, nên cũng chẳng ai thắc mắc nhà họ lúc nào cũng hàng độc lạ.

 

Về đến nhà, Lương Hàm Nguyệt liền kể với Trân Mẫn chuyện chợ sớm dạo một vòng.

 

Nghe chợ sớm cả ngư dân tham gia, Trân Mẫn lập tức hiểu ngay: "Vậy là thể mang hải sản tươi từ đảo bán !"

 

" !" Lương Hàm Nguyệt hớn hở, "Còn thể đường đường chính chính biếu một ít cho chú Hoàng, chỉ cần là đổi ở chợ sớm là xong!"

 

Hải sản thì ăn tươi mới ngon, mà dạo trời nóng, chẳng cách nào bảo quản lâu. Nếu Lương Hàm Nguyệt chợ sớm, thì tối hôm cả nhóm biển bắt hải sản và câu cá .

 

"Tối nay cứ ngủ ngon một giấc , mốt hẵng . Ngày mai ban ngày tranh thủ chuẩn ít hải sản mang đổi, chứ nửa đêm hai giờ dậy , ngủ mấy tiếng ."

 

Trân Mẫn gật đầu đồng ý với thời gian mà Lương Hàm Nguyệt sắp xếp. "Ba con sáng nay hồ câu hai con cá diếc. Nhà thích ăn cá diếc lắm, thôi thì thả chậu lớn nuôi tạm, mốt mang chợ sớm luôn."

 

Cá diếc nhiều xương dăm, lúc cá khác thì ăn cũng , nhưng bây giờ Lương Hàm Nguyệt chỉ cần biển là câu ngay mấy con cá biển ít xương, thịt thơm ngon, thế nên cá diếc ghẻ lạnh là . Nấu canh cá diếc thì cũng đấy, nhưng trời nóng thế mà còn uống canh cá thì càng bức bối thêm, chi bằng mang đổi lấy thứ khác còn hơn.

 

Hôm , Lương Hàm Nguyệt chèo thuyền nhỏ biển câu cá.

 

Trân Mẫn và Lương Khang Thời đều giữ lượt đăng nhập để tối còn mò hải sản, nên chỉ cô hành động. Trước đây, cô từng dắt Tiểu Hắc theo cùng. Tiểu Hắc gan lì lời, thuyền ngoan, chỉ khi nào thấy bóng cá lớn lướt qua nước mới "gâu" một tiếng báo động.

 

Ai ngờ, đường về, gặp đúng một cơn sóng lớn ụp xuống, Tiểu Hắc dội cho ướt như chuột lột. Nó hoảng quá, suýt nữa nhảy tõm xuống biển, may mà Lương Hàm Nguyệt nhanh tay tóm kịp. Kể từ đó, cứ hễ thấy cô vác cần câu biển là Tiểu Hắc lập tức cụp tai, lảng chỗ khác giả vờ bận rộn, thề sống thề c.h.ế.t theo nữa.

 

Lần , Lương Hàm Nguyệt chèo thuyền về hướng biển phía Bắc, xuất phát từ bờ hàu tiến dần về hướng Đông Bắc.

 

Hôm nay biển động, cô chỉ mang theo mười mồi câu chuẩn sẵn từ .

 

 

Loading...