Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 209: Bắt cua

Cập nhật lúc: 2026-02-22 18:15:48
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ hôm đám giả danh cảnh sát rầm rộ kéo đến làng tìm Lương Hàm Nguyệt đến nay một tuần trôi qua. Trong thời gian , thứ đều yên ắng, thêm biến cố nào. Lương Hàm Nguyệt thấp thỏm lo lắng suốt mấy ngày, mãi đến khi chắc chắn rằng chuyện thực sự qua mới dám thở phào.

 

Bên , Lương Khang Thời cuối cùng cũng từ thành phố trở về với đống hạt giống d.ư.ợ.c liệu đổi —từ bản lam căn, ngưu tất, đan sâm cho đến bạch truật, đủ loại quen thuộc. vấn đề là mỗi loại cây cần môi trường sinh trưởng khác : cây cần gieo mùa đông, loại chỉ mọc khi nắng hè rực rỡ, giống chịu lạnh nhưng kỵ úng nước, loài thích râm mát, ẩm ướt.

 

Để trồng hết đống d.ư.ợ.c liệu , Lương Hàm Nguyệt chạy khắp gian để tìm chỗ thích hợp: cây chịu lạnh và nắng thì trồng bên núi đá nhỏ, loài ưa đất cát ẩm ướt thì đưa xuống ven biển, giống thích đất màu mỡ và bóng râm thì xếp dọc bìa rừng. Còn trong sân nhà ở làng họ Lương, Lương Khang Thời cũng dựng sẵn một cái lều, căng bạt che nắng để trồng những giống cần nhiệt độ cao.

 

Che nắng là điều bắt buộc! Đừng tưởng trong tài liệu ghi “cây cần nhiều ánh sáng” thì cứ phơi thẳng ngoài trời là . Mặt trời hiện tại ch.ói chang đến mức, đừng cây cối, ngay cả lâu ngoài nắng cũng cháy khét lẹt, đừng mơ mầm nào mọc nổi.

 

Lúc , Lương Hàm Nguyệt đang tấm bạt che, cần mẫn tưới nước cho luống d.ư.ợ.c liệu. Đã hơn một tháng trời mưa, đất khô nứt nẻ nghiêm trọng. Khi lũ mới rút, nước giếng còn đầy đến tận miệng, mà giờ tụt sâu xuống đáng kể, thậm chí ngày càng cạn nhanh hơn.

 

Không chỉ nước sinh hoạt, mà cả ruộng đồng cũng cần nước tưới. Nếu trời cứ nóng mãi thế mưa, e rằng dân làng chỉ nước thất thu trắng tay.

 

Lương Hàm Nguyệt múc một gáo nước từ chum, nhẹ nhàng đổ xuống đất. Cánh tay lộ ánh nắng trắng mịn, vết sẹo dữ tợn biến mất. Nhờ bôi lô hội đều đặn, da dẻ cô giờ chẳng khác gì từng thương. Nếu đám còn dám mò đến, chắc chắn cô sẽ để lộ chút sơ hở nào.

 

Nghĩ đến đây, tâm trạng cô nhẹ nhõm hẳn. lúc đó, cô ngẩng đầu lên, thấy Lương Khang Thời đang vác cái thang khỏi sân, liền lên tiếng hỏi:

 

“Ba, vác thang thế ạ?”

 

Ông đáp: “Cái siêu thị mini trong làng định bảng giao dịch, Phong T.ử kiếm ít sơn đen, chuẩn sơn tường.”

 

À, chuyện qua.

 

Dạo gần đây, dân làng quen đến siêu thị mini của Hoàng Nhất Phong để tìm đồ cần mua. vì nhu yếu phẩm quá đa dạng, mà tiệm của Nhất Phong dù lớn mấy cũng chẳng thể bán hết thứ.

 

Sau khi để ý điều , Dễ Quân nảy một ý tưởng: dù cửa hàng hàng, nhưng trong làng nhà dư thừa thứ đó mà đổi?

 

Thế nên, nếu ghi lên tường cạnh siêu thị những thứ cần và những gì sẵn sàng đổi, kèm theo địa chỉ nhà hoặc nhờ siêu thị trung gian với một khoản phí nhỏ, thì ai đến mua hàng cũng thể xem qua bảng giao dịch. Như , dân làng thể trao đổi vật phẩm một cách dễ dàng hơn, giúp tiết kiệm và tận dụng nguồn tài nguyên trong làng.

 

Cách lợi cho , giúp siêu thị nhỏ kiếm thêm khách. Với dân làng, bảng giao dịch thì việc đổi đồ sẽ tiện hơn nhiều. Còn với siêu thị nhỏ, nhờ bảng , đăng tin tìm hàng đem đồ dư thừa đổi, cũng sẽ ghé qua đây thường xuyên, vô tình giúp quán buôn bán tấp nập hơn hẳn.

 

Thậm chí, Hoàng Nhất Phong còn thể theo dõi xem mặt hàng nào xuất hiện bảng, thành phố tìm nguồn hàng về bán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-209-bat-cua.html.]

 

Ý tưởng Dễ Quân đề xuất xong khiến cả làng gật gù tán thành. Vì bảng giao dịch cần chỗ đủ rộng và cập nhật thường xuyên, Lương Hàm Nguyệt đề nghị sơn đen bức tường bên cạnh siêu thị, biến nó thành bảng phấn để dễ dàng ghi xóa.

 

Thế là Hoàng Nhất Phong vác về một thùng sơn đen, liền chạy qua mượn thang của Lương Khang Thời để bắt tay .

 

“Ba, chờ con chút, con với!” Lương Hàm Nguyệt về nhà, mặc đồ chống nắng kín mít mới chạy theo Lương Khang Thời.

 

Ra đến siêu thị, Hoàng Nhất Phong chờ với cây cọ tay, tường cũng đ.á.n.h dấu vùng cần sơn.

 

Lương Khang Thời dựng thang lên, Hoàng Nhất Phong leo lên quẹt cọ lia lịa, miệng thì tám chuyện:

 

“Nguyệt Nguyệt, dạo xuống phố nhỉ? Ở nhà hoài chán ? Thành phố mới tổ chức chợ sớm chính thức đó, giúp dân trao đổi hàng hóa. Không giống chợ thường chỉ mở đến trưa, chợ chỉ hoạt động từ 3 giờ sáng đến 7 giờ sáng, ngay lúc trời mát nhất. Nghe náo nhiệt lắm!”

 

Lương Hàm Nguyệt đúng là lâu ngoài. Vết sẹo tay còn lành, cô ngại soi mói, nên chẳng dám , nhất là thành phố.

 

giờ thì cần lo nữa! Nghe chợ sớm, cô hào hứng ngẩng đầu hỏi:

 

“Nếu là do chính quyền tổ chức thì chắc an nhỉ?”

 

Hoàng Nhất Phong dùng khăn lau mồ hôi, trời nóng điên đảo, dù đang là chiều mát mà nhiệt độ cũng gần 40°C.

 

“Chợ ở trong quảng trường, trong đó thì an , còn cảnh sát tuần tra nữa. xa khỏi khu chợ thì hên xui, dù gì chúng xe, ai cũng dễ gì chặn .”

 

Dạo , Hoàng Nhất Phong tích trữ xăng dầu khá nhiều, cũng đang tìm cách gom thêm. Người khác mua xăng chỉ để tiện , còn ông thì vì miếng ăn. Không xăng, siêu thị nhỏ của ông cũng toi đời.

 

thu gom chút ít, nhưng lượng tiêu hao vẫn nhanh hơn dự tính.

 

Thế là Lương Khang Thời rủ Hoàng Nhất Phong sang nhà Trân Lệ nhờ giúp đỡ. Ngoài tặng bà một mớ nhu yếu phẩm, họ còn đề nghị mua suất xăng hàng tháng của Trân Lệ và Điền Vi.

 

Hai là kỹ thuật viên nông nghiệp, lương cao, suất mua xăng nhanh, cần xếp hàng.

 

 

Loading...