Cái bếp duy nhất trong sân nước lũ sập, thể nấu cơm.
Dân trong sân bèn lôi một cái bếp lò cũ , gom ít rơm rạ bỏ để nhóm lửa. Cái bếp nấu cơm cực kỳ chậm, mà chờ đến lượt quá đông, khi nấu xong bữa trưa thì trời cũng xế chiều.
Không chen chúc với đám , Tịch Minh Sầm chạy sang nhà ông bà Vương mượn bếp, đổi , giúp hai ông bà gánh nước, bổ củi, trồng rau.
Ông bà lão tính tình khó chịu, lời lẽ thì chua ngoa, so đo từng chút một. Gần đây trời nóng nực, hai ông bà càng dễ cáu bẳn, hễ cơ hội là viện cớ cho Tịch Minh Sầm mượn bếp.
Thế nhưng cũng chẳng lựa chọn nào khác, vì dân làng vốn đề phòng những mới đến như .
Những đặt chân đến đây sớm hơn từng gây xích mích với dân làng, khiến ai dây dưa với đám từ thành phố chạy nạn xuống.
Nhà ông bà Vương là trường hợp duy nhất chịu giao thiệp với ngoài, vì hai ông bà già , hết việc trong nhà, đành đổi công để giúp đỡ.
Tịch Minh Sầm rõ lý do hai ông bà gây khó dễ.
Bếp lò nhà ông bà nối liền với giường đất, càng nấu cơm, trong nhà càng nóng. Vậy nên hai ông bà thường nấu một nồi thật to từ sáng sớm, ăn nguội cả ngày. Nếu đến mượn bếp nấu cơm, nhiệt độ trong nhà tăng lên, hai ông bà đương nhiên sẽ vui.
Thôi kệ, trồng xong mảnh vườn , cũng chẳng qua đó gì nữa.
Trong đống phế liệu ở gian nhà nhỏ, moi ít tôn cũ và đinh sắt, định bụng tự chế một cái bếp lò đơn giản.
Lúc về nhà, liếc Dương Thư Lan một cái.
Bà ngay ngắn bên cửa sổ, tóc tai gọn gàng, dáng vẻ trông chẳng khác gì một bình thường.
Anh lên tiếng: “Mẹ, ngoài một chút ?”
Dương Thư Lan , gì.
Tịch Minh Sầm , thế nghĩa là đồng ý.
Anh xách theo một cây dù nhỏ và một cái ghế đẩu, dẫn ngoài. Dương Thư Lan dựa chân tường, còn Tịch Minh Sầm thì ở gần đó, bận rộn trồng rau.
Dương Thư Lan chằm chằm về phía .
Đột nhiên, bà ném cây dù qua một bên.
Bóng tường che phủ lấy bà , nhưng bà cố sức vươn tay , với lấy ánh nắng bên ngoài.
Bà bỗng reo lên đầy phấn khích:
“Không lạnh nữa, lạnh nữa! Tuyết rơi dày lắm, đang sưởi ấm đây ! Mau đây mà sưởi ấm !”
Tịch Minh Sầm tiếng liền , nhưng quá muộn.
Bà phơi nắng một lúc lâu, khuôn mặt đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi. Rồi chỉ trong nháy mắt, ánh mắt vui sướng của bà biến thành kinh hoàng.
“Cháy ! Cháy đến ! Nóng quá!”
Bà hoảng hốt, ngừng phủi tay lên , mắt đầy vẻ sợ hãi.
Tịch Minh Sầm vội vàng chạy , ấn bà xuống góc tường, trấn an:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-208-thoat-than.html.]
“Lửa con dập , còn lửa nữa !”
Sau một hồi dỗ dành, Dương Thư Lan mới dần bình tĩnh .
Anh đặt cây dù trở tay bà , dịu dàng dỗ dành:
“Mẹ cầm dù , dù che thì lửa sẽ cháy đến .”
Thấy bà yên tĩnh trở , nhà lấy khăn lau mặt cho bà .
Bà ngoài nắng bao lâu ?
Da ửng đỏ hết cả lên .
Khi Tịch Minh Sầm lấy khăn xong, chạy giếng múc nước, nhúng ướt khăn về. May quá, Dương Thư Lan vẫn đang yên một chỗ, khiến thở phào nhẹ nhõm.
Anh bước đến, định lau mặt cho bà thì bỗng phát hiện lớp áo của bà phồng lên như giấu thứ gì đó.
Còn kịp mở miệng hỏi, Dương Thư Lan nhanh nhẹn lôi thứ đó , tít mắt.
“Là đồ ăn!” Bà vui vẻ khoe, kể : “Vừa nãy một cô bé đến đây, đưa cho cái , là thể ăn . Ban đầu còn tin, nhưng con bé thấy nóng quá, liền cho uống một ngụm nước ngon lắm. Mát lạnh, ngọt lịm. Mẹ uống xong liền thấy bớt nóng ngay!”
Nói , bà lẩm bẩm lặp lặp một từ, giọng điệu chút mơ hồ: “Bạc hà... bạc hà...”
Tịch Minh Sầm cúi đầu thứ trong tay—một gói mì tôm từ lòi . Cả một gói năm gói nhỏ bên trong, mà bà thể giấu áo khiến vạt áo phồng lên cao cả tấc.
Là cô ?
Anh nhẹ giọng hỏi: “Mẹ, ai đưa cho cái ?”
Dương Thư Lan vẫn chỉ lặp hai chữ: “Bạc hà...”
Buổi tối hôm đó, Tịch Minh Sầm hì hục đốt lửa bằng cái lò dở dang tự chế, khó khăn lắm mới nấu một nồi nước sôi. Anh đổ nước hộp đựng mì, đậy nắp chờ đợi.
Mười phút , khi nắp hộp mở , mùi hương đậm đà của mì tôm lập tức lan tỏa khắp gian phòng.
Dương Thư Lan gắp một miếng, vui vẻ reo lên: “Ngon quá!”
Bà húp thêm mấy miếng nữa, ngẩng lên, ánh mắt sáng rỡ Tịch Minh Sầm, hăng hái : “Ngon lắm con ơi!”
Anh bất đắc dĩ nhếch mép : “Rồi , con hiểu mà. Ý là con nấu ăn dở đúng ?”
Bên , tại “đại bản doanh” của Giang Cao Hiên.
Một tên tay chân tín vội vã chạy , mang theo hai tin mấy vui vẻ.
“Ông chủ, phụ nữ tìm , nhưng trong lúc truy đuổi, ả ngã xuống vực. Anh em định xuống tìm xác, nhưng địa hình phức tạp, mò mãi thấy.”
“Hơn nữa... Trương Kỳ và tóc xoăn chạy mất .”
Thấy Giang Cao Hiên nhướn mày , gã vội vàng bổ sung: “Hai thằng đó sống c.h.ế.t cũng chẳng quan trọng. Em cho lan các làng lân cận, ngóng xem ai mất tích hoặc thương nặng . Nếu tin gì, em sẽ báo ngay.”
Hôm nay, Giang Cao Hiên nhận một tin — từng giúp ông nối quan hệ ở cảng Tân Thị mới điều chuyển lên An Thành. Ban đầu, ông còn lo ăn gián đoạn, ai ngờ càng thuận lợi hơn, hàng hóa buôn bán tăng gấp ba. Thời gian tới ông sẽ bận rộn hơn nhiều, chẳng bận tâm mấy chuyện lặt vặt .
“Cứ xử lý theo ý .” Ông hờ hững . “À, tiện thể tung tin ngoài, bảo rằng Trương Kỳ và tóc xoăn c.h.ế.t. Nếu , mấy thằng bên tưởng hàng của Giang Cao Hiên lấy thì lấy, ăn cắp thì ăn. Loại tay chân giữ quy củ, cần giữ .”