Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 207: Thoát thân

Cập nhật lúc: 2026-02-22 18:08:31
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“À... ừm...”

 

Lương Hàm Nguyệt thật cam đoan thêm nữa rằng sẽ tiết lộ bí mật . nếu cứ dây dưa, chỉ sợ càng chọc giận .

 

Thế nên cô đành ngập ngừng vẫy tay: “Tạm biệt...”

 

Tịch Minh Sầm quét mắt cuối.

 

“Cần mang cho cô đôi giày ?”

 

Cô sững , theo ánh mắt mà cúi đầu xuống.

 

Một chân cô vẫn còn giày, nhưng chân chỉ một chiếc tất lấm lem bùn đất và cỏ dại.

 

Nhớ mới thấy... lúc nãy vì đ.á.n.h lạc hướng những kẻ truy đuổi, cô ném một chiếc giày xuống vực. Sau đó quá căng thẳng, cô cứ thế chạy mà quên mất chuyện giày mới.

 

Nghĩ , cô thấy đây cũng là một điều . Ít nhất trong mắt , màn kịch vẫn hợp lý.

 

“Không cần , cảm ơn .” Lương Hàm Nguyệt nhẹ, cuối cùng cũng chút tin tưởng sẽ giữ bí mật.

 

Tịch Minh Sầm gì thêm, xoay xuống núi với bước chân vội vã. Anh thực sự việc , chỉ là kiếm cớ để tránh cô.

 

địa phương, vẫn thể theo dấu vết cỏ cây giẫm nát và cành lá gãy mà con đường lúc .

 

Cuối cùng, trở bên bức tường thấp nơi để nông cụ lúc . ... chúng biến mất!

 

Tịch Minh Sầm cau mày, vòng qua cánh cổng bước trong.

 

Trong căn nhà nhỏ, một ông lão mặc áo ba lỗ vắt chân uống . Vừa thấy , ông liền nhíu mày.

 

“Ông Vương, để ở đây...”

 

Ông già nổi giận: "Cậu chạy mất tiêu thế hả?!"

 

Tịch Minh Sầm còn kịp mở miệng, ông cụ nổi giận đùng đùng cắt ngang:

 

“Cậu lặn thế hả?! Sao vứt cái cuốc giữa đường thế?! Nếu ngoài xem, khi trộm mất ! Cậu , quanh đây là dân vãng lai, tay chân chẳng sạch sẽ gì !”

 

Tịch Minh Sầm cụp mắt xuống, giọng đều đều: “Cháu cũng là dân vãng lai mà...”

 

ông cụ như thấy, tiếp tục làu bàu:

 

“Cậu xem, đang dở cái vườn rau mà mất tăm, thèm báo một tiếng! Cái đất xới bới mấy ngày mà vẫn xong! Một lát nữa còn mượn bếp nhà nấu cơm cho , trời thì sắp tối , cứ mần thế mất thêm một ngày! Hôm nay cũng gieo hạt , chậm trễ bao nhiêu hả?!”

 

Tịch Minh Sầm im lặng ông cụ trút giận. Chờ ông xả xong, lặng lẽ cầm lấy nông cụ, xoay ngoài tiếp tục công việc.

 

Anh làng Lâm Sơn, thậm chí dân An Thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-207-thoat-than.html.]

 

Mẹ , Dương Thư Lan, khi tái hôn chuyển đến An Thành, còn thì việc ở một thành phố khác.

 

Mùa đông năm ngoái, cha dượng qua đời.

 

Khi Tịch Minh Sầm vất vả lắm mới thu xếp thỏa thứ, đến An Thành tìm thì mới phát hiện—

 

phát điên .

 

là vì bà sốt cao triền miên, cuối cùng hỏng não. Có bảo, bà ở cạnh xác cha dượng nhiều ngày liền, sốc quá mà mất trí. Nguyên nhân thực sự thì chẳng ai rõ nữa, chỉ một điều chắc chắn—Dương Thư Lan cực kỳ bài xích ngôi nhà cũ, hễ ở trong đó là bà hoảng loạn bỏ chạy ngoài.

 

Tịch Minh Sầm thử đưa chỗ khác. Thành phố nhà trống còn nhiều, nhất là chung cư cao tầng. chuyển nhà thế nào, Dương Thư Lan cũng chẳng thể phân biệt là nhà cũ, là nhà mới. Bà chỉ bỏ chạy.

 

Anh khóa cửa, bà liền trèo cửa sổ.

 

Cửa sổ lưới sắt, bà liền tìm dụng cụ để đập phá.

 

Cuối cùng, hai con đành về căn nhà cũ.

 

Anh thể gì khác hơn. Nếu cứ tiếp tục thế , chẳng thể rời một giây nào, mà giá cả thì ngày một leo thang, tiền bạc cũng hết sạch.

 

lúc , nhiều đang đổ về nông thôn kiếm kế sinh nhai. Họ bảo, trận lũ lớn, nhiều vùng quê nhà hoang, đất đai mênh m.ô.n.g, chỉ cần chịu khó lụng là thể nuôi .

 

Anh lạc quan đến thế. đây vẫn là một phương án .

 

Ở nông thôn nhà cao tầng, xe cộ chạy như bay, nguy hiểm giảm nhiều. Dương Thư Lan đa phần đều im lặng, lẽ đổi một môi trường mới sẽ là cách dung hòa nhất.

 

Vậy là, bán rẻ những thứ thể mang theo trong nhà, đổi lấy lương thực dễ bảo quản, đưa lên đường đến thôn Lâm Sơn.

 

Chỗ ở mới... thật là lắm.

 

Những từ thành phố đến như đều xếp những căn nhà mà dân làng dám ở—nhà hoang xuống cấp, vách nứt, mái dột.

 

Hơn chục chen chúc trong một cái sân.

 

Anh và đến trễ, đẩy một gian phòng cũ dùng kho chứa đồ, giường, sạp, cửa sổ bé tí, tối tăm ẩm thấp.

 

cũng là một phòng riêng.

 

Chỉ cần khóa cửa, chẳng ai quấy rầy bọn họ.

 

Sau khi đến thôn Lâm Sơn, tình trạng của Dương Thư Lan đúng là lên nhiều.

 

thể yên một trong căn phòng nhỏ. Nếu Tịch Minh Sầm việc ngoài, sẽ đặt một cái ghế ngay cửa sổ. Từ chỗ đó, Dương Thư Lan thể thấy bức tường đổ nát bên ngoài, bên cạnh đó mọc lên một cây mơ cao ngang .

 

Cây mơ kỳ lạ lắm, hoa mới mọc lá. Mới đầu, những nụ hoa còn kịp nở nắng gắt hong khô, rụng lả tả đầy đất. Tịch Minh Sầm thấy cứ mãi đó, bèn lôi một cái rèm cũ nát che lên ngọn cây. Nhìn mắt cho lắm, nhưng ít nhất hoa cũng nở, từng chùm từng chùm trắng muốt như tuyết, khiến Dương Thư Lan thể ngắm cả ngày chán.

 

 

Loading...