Trương Kỳ chán nản sụp xuống đất. Trong đầu cứ luẩn quẩn câu "Bọ ngựa rình ve, chim sẻ ."
mà… rốt cuộc ai mới là ve, ai là bọ ngựa?
Bỗng nhiên, bật dậy, sang Quyển Mao, vẫn còn đang bối rối.
Ve bay mất . thể đây chờ chim sẻ xuất hiện .
“Chạy thôi.”
“Chạy?” Quyển Mao ngơ ngác. “ mà…”
Anh nghĩ nghĩ, cũng hiểu . Nếu tìm thấy hàng, Giang chắc chắn sẽ tha cho bọn chúng.
“Chạy ?”
“Chạy tính. Người của Giang vẫn theo dõi chúng , mày chứ? Phải xuống núi theo hướng khác khi bọn chúng đuổi tới!”
Lương Hàm Nguyệt ở trong gian hơn nửa tiếng, đến khi chắc chắn bọn chạy xa mới xuất hiện núi, một bộ quần áo khác.
Vì thể chuyện gì xảy bên ngoài khi gian, cô còn cẩn thận cố định điện thoại lên một cành cây, bộ "màn kịch" vách núi để đảm bảo kế hoạch hảo.
Sau khi xuất hiện trở , Lương Hàm Nguyệt nhanh ch.óng đảo mắt xung quanh. Không một bóng .
Cô lập tức gỡ điện thoại khỏi chỗ cố định, mở video lên xem.
như dự đoán, hai tên chạy đến vách đá, thấy cô "rơi xuống vực" thì thất vọng cùng cực nhưng chẳng thể gì, đành bỏ .
Thực tế thì vực gì ai! Lương Hàm Nguyệt chỉ đơn giản là lấy bộ tóc giả tìm trong một cái hộp bưu kiện, quăng nó xuống cùng với một chiếc khăn. Đứng từ xa rõ, hai gã đó thấy tóc liền tự động mặc định là .
Cô định tắt video thì vô tình kéo tua đến cuối, phát hiện thêm một nhóm khác xuất hiện.
Chuyện ... trong kế hoạch!
Bọn họ theo dấu vết của hai tên mà đến, cũng cúi xuống chiếc khăn và chiếc giày mắc tán cây. Không rõ bọn họ gì vì điện thoại đặt xa, nhưng cuối cùng cả đám cũng vội vã rời .
Lương Hàm Nguyệt thở phào.
Thế là xong nhỉ?
Chỉ cần tất cả tin rằng cô rơi xuống vực, hoặc c.h.ế.t, hoặc trọng thương, thì dù cố tìm kiếm cũng chỉ là mò kim đáy biển.
Thế nhưng… video vẫn tiếp tục phát.
Một bóng khác xuất hiện vách núi.
Lần , Lương Hàm Nguyệt tròn mắt chằm chằm màn hình.
Là gã thanh niên ở thôn Lâm Sơn! Người chỉ sai đường cho hai tên để giúp cô chạy thoát!
Lương Hàm Nguyệt sững . Anh cũng cúi xuống chiếc khăn và chiếc giày, nhưng vì rời như nhóm , đột nhiên cất tiếng gọi lớn:
“Có ai ở ? Có rơi xuống ?”
Giọng vang vọng khắp khu rừng, trong video rõ mồn một.
Không ai trả lời.
Thế mà còn bẻ một cành cây to gậy chống, chậm rãi bước khỏi khung hình.
Trước khi biến mất, động tác cuối cùng của khiến Lương Hàm Nguyệt tái mặt—
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-206-thoat-than.html.]
Anh đang tìm cách leo xuống!
"Khoan khoan khoan! Đừng liều mạng thế chứ!!"
Lương Hàm Nguyệt bật dậy, vội vàng lao về phía .
chỉ chạy hai bước, cô đột nhiên khựng .
Nếu bây giờ cô xuất hiện, bọn truy hỏi, lỡ lỡ miệng chuyện cô hề rơi xuống vực… chẳng kế hoạch của cô công cốc ?
cô cũng thể khoanh tay vì cứu mà gặp nguy hiểm.
Thôi kệ ! Không thể để chịu thiệt!
Cô nghiến răng, quyết định chạy theo hướng biến mất.
Chỉ mới vài bước, cô thấy đang chật vật leo xuống một vách đá dựng gần 70 độ.
Lương Hàm Nguyệt vội vàng đổi giọng , cố dùng tông trầm nhất thể để giả giọng khác:
“Anh gì ơi! Em rơi xuống! Em lừa mấy thằng đó! Anh mau leo lên !”
Chàng thanh niên vách đá ngẩng đầu lên ngay lập tức.
Lúc , Lương Hàm Nguyệt mới thấy rõ mặt —
Anh trẻ hơn cô tưởng, trông vẻ chỉ tầm tuổi cô mà thôi.
Lương Hàm Nguyệt: "Anh gì ơi, cần nhớ em !"
Lương Hàm Nguyệt nín thở Tịch Minh Sầm bắt đầu trèo lên. Vách đá dốc khiến cô chỉ cần thôi cũng thấy tim đập thình thịch.
Cô vươn tay , chân thành : “Để kéo một chút nhé?”
Tịch Minh Sầm liếc cổ tay trắng nõn, mảnh mai , nhưng hề ý định nắm lấy. “Sẽ kéo cô xuống theo.”
Lương Hàm Nguyệt vội vã cam đoan: “ khỏe lắm! Thật đấy!”
Tịch Minh Sầm khẽ nhíu mày, dường như định mắt cô để xác nhận xem cô đang thật .
kính râm che kín cả đôi mắt, chẳng thể chút cảm xúc nào từ khuôn mặt kín mít .
Bàn tay cô vẫn lặng lẽ đưa .
Cuối cùng, khi trèo lên, cũng đành nắm lấy nó.
Anh vững, Lương Hàm Nguyệt lập tức hỏi: “Nếu ai hỏi, thể là từng gặp ?”
Cô nhẹ giọng dụ dỗ: “Anh cũng thấy đấy, nhiều đang tìm . gây rắc rối . Anh là , cũng cuốn chuyện . Nếu phiền phức, nhất là giả vờ gì…”
“Được.” Tịch Minh Sầm dứt khoát đáp.
Lương Hàm Nguyệt chắc thực sự giữ lời , bèn cẩn thận quan sát sắc mặt .
Ánh mắt sâu thẳm, môi mím c.h.ặ.t, cả toát lên khí chất trầm lặng nhưng lúc vẻ... tức giận?
Cô chợt nhận hình như cũng quá đáng với .
“Cô thì... cũng còn việc , đây.” Tịch Minh Sầm , giọng điềm tĩnh nhưng rõ ràng chẳng ở lâu hơn.