“Không , ba thể ! Bọn chúng con thương ở tay, thể cũng luôn diện mạo của ba. Mẹ, ! Tin con , con thể lo .” Giọng cô chắc nịch, chút do dự.
Trân Mẫn và Lương Khang Thời , trong lòng thấp thỏm, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn tin tưởng con gái.
“Mẹ ngay đây!”
“Bà bà gặp mà chúng đang tìm? Ở ?”
“Ở thôn Lâm Sơn, nhưng cũng chắc lắm…” Trân Mẫn vẻ lưỡng lự, “Nghe kẻ truy nã vết thương lành cánh tay, gặp một cô gái trẻ, tay cũng một vết sẹo dài. Còn thì điểm nào trùng khớp, cũng thấy xe cộ gì gần đó cả.”
Tên tóc xoăn tỏ vô cùng phấn khích, lập tức lia mắt hiệu cho Trương Kỳ, như thể chỉ lập tức lao đến thôn Lâm Sơn bắt ngay lập tức.
“Trời nóng thế , bà chạy đến tận thôn Lâm Sơn?” Trương Kỳ, kẻ mặc cảnh phục giả, nheo mắt dò xét Trân Mẫn.
“Chuyện là thế …” Trân Mẫn giật thót tim nhưng mặt mày vẫn bình tĩnh, “Chuyện kể thì dài, tháng nhà cứu một gia đình trong trận lũ, họ sống ở phía tây làng, ngay sát thôn Lâm Sơn. Mấy hôm họ mang một l.ồ.ng gà con đến tặng quà cảm ơn. nghĩ cũng nên qua nhiều hơn, nên mang ít đồ qua biếu . ở đây nhiều năm , quen đường nữa, thế là lạc, lạc đến tận thôn Lâm Sơn.”
“ hỏi thăm, tình cờ gặp một cô gái cao gầy. Cô bảo nhầm đường, nơi khỏi làng Lương, thuộc về thôn Lâm Sơn . Trời nóng, cô xắn tay áo lên, thấy tay cô một vết sẹo dài, đóng vảy.” Trân Mẫn giơ tay ước lượng, “Dài tầm , cũng đáng sợ lắm, nhớ rõ.”
Nói xong, bà âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Câu chuyện nửa thật nửa giả, dù xác minh cũng tìm lỗ hổng. Trời nóng thế , đường chẳng mấy ai qua , ai thấy bà về phía tây là chuyện hợp lý.
Bắt một manh mối lớn!
Ngay cả Trương Kỳ cũng phấn khích. Anh từng đề cập đến đặc điểm cơ thể của bọn chúng đang tìm, mà Trân Mẫn mô tả chính xác đó là một cô gái cao gầy. Điều trùng khớp với hình ảnh thu từ camera giám sát.
Anh giả vờ nghiêm túc: “Đồng chí , cảm ơn cô hợp tác. Nếu thông tin chính xác, bọn sẽ phần thưởng cho cô.”
Trân Mẫn lập tức bày vẻ ngại ngùng: “Đây là việc nên mà.”
Trong khi Trân Mẫn đang cung cấp thông tin, Lương Hàm Nguyệt phi như bay đến thôn Lâm Sơn.
Thôn và làng Lương cùng dựa một ngọn núi, Lương Hàm Nguyệt trông thấy một con đường lên núi liền cẩn thận quan sát địa hình xung quanh. Xác định xong, cô lập tức leo lên. Trong đầu cô nảy một kế hoạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-204-thoat-than.html.]
Vừa , cô thở hổn hển, mồ hôi chảy dọc sống lưng, lòng nóng như lửa đốt. Cô loại trừ khả năng dụ hai tên lên núi xử lý chúng luôn cho gọn.
, thể lớn chuyện hơn nữa! Lương Hàm Nguyệt bộ sự thật đằng vụ , chỉ chắc chắn rằng kéo rắc rối. Khẩu s.ú.n.g và t.h.u.ố.c kháng sinh trong tay thể là tang vật, còn những kẻ truy lùng cô tuyệt đối loại lương thiện gì.
Cô sờ khẩu s.ú.n.g giấu trong túi áo, thầm nghĩ: Nếu đến mức đường cùng, nhất đừng động đến nó. nếu bắt buộc… thì bảo vệ chính và cha !
Sau khi bố trí xong núi, Lương Hàm Nguyệt lập tức xuống.
CÔ lấy một cặp kính mà đây từng đeo, dùng khăn quấn kín đầu tóc và che luôn nửa mặt.
Thấy xung quanh ai, cô lôi một bộ nông cụ từ trong gian , tìm một khoảnh đất trống cúi xuống giả vờ cỏ, chờ con mồi tự chui đầu lưới.
Chẳng bao lâu , Trương Kỳ và Quyển Mao hớt hải chạy đến.
Hai gã đến gõ cửa một nhà, tiếp tục giở chiêu cũ, chìa thẻ cảnh sát giả hỏi thăm nơi ở của trưởng thôn.
“Trưởng thôn nhà ở xa lắm, đây là đầu làng, còn ông ở tận cuối làng cơ. Hai thẳng đường , đến ngã rẽ thì quẹo trái, thêm một đoạn nữa, thấy cái ngõ nhỏ thì đếm ngược từ cuối lên, nhà thứ sáu là nhà trưởng thôn.”
Hai gã xong mà lú luôn. Giờ chúng kẻ trộm đồ đang lẩn quẩn đây, chẳng buồn tìm trưởng thôn nữa, liền qua hỏi thăm ngay ông bác chỉ đường:
“Vậy bác thấy cô gái trẻ nào dạo gần đây về làng ? Cao ráo, tay vết thương dài, lành hẳn. Có thể cô xe, nhưng cũng chắc vì xe thể là xe mượn.”
Ông bác thật thà ngẫm nghĩ lắc đầu: “Dạo trẻ về làng nhiều lắm, ai thương thì để ý.”
Nghe bảo đây là truy bắt tội phạm, phản ứng đầu tiên của ông bác là nghĩ ngay chắc chắn dân làng . Là dân một thôn, ai tội phạm chứ?
Thế là ông bác hạ giọng, rỉ tai hai gã: “Để cho hai , ngay gần nhà một khu ở chân núi, đợt lũ phá hủy nặng nề, mấy căn đó đều thành nhà hoang. Dân cũ dọn hết, đó một đám thành phố kéo về, ở lộn xộn trong mấy căn nhà bỏ trống đó. Hơn chục mạng chen chúc trong một cái sân, bát nháo lắm, còn trộm cắp vặt. Dân làng ai cũng tránh xa bọn họ cả. Nếu tội phạm trốn, cá chín phần là trong đám đó.”