Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 202: Thoát thân

Cập nhật lúc: 2026-02-22 18:08:26
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày trôi qua kể từ hôm Lương Hàm Nguyệt mò đến bãi xe bỏ hoang cầu vượt. Vết thương tay cô giờ đóng vảy, nhờ xử lý kịp thời với t.h.u.ố.c men đầy đủ ở nhà nên tuy vết cắt nhỏ nhưng cũng chẳng nhiễm trùng. Giờ chỉ cần chờ lớp vảy tự bong là xong.

 

Tuy , cô vẫn kiêng vận động mạnh, thế nên hôm nay, xách cuốc đào cây vẫn là Lương Khang Thời.

 

Cây giống nhà ông cụ đúng như lời ông , phơi nắng đến mức héo rũ. Hai em nhà họ Lương tranh thủ dậy sớm, lúc trời còn mát, nhanh ch.óng đào cây cho xong việc.

 

Cây đào to lắm, rễ cũng chẳng sâu, đào lên khá dễ dàng. dây nho thì bám chắc trong đất, sợ gãy rễ, Lương Khang Thời cùng con trai ông cụ cẩn thận dùng xẻng xới đất từng chút một. Còn ông cụ thì bên cạnh, tận tình truyền dạy bí kíp trồng nho:

 

“Nho bón ít đạm, nhiều kali. Lúc trái và khi thu hoạch bón thêm phân!”

 

“Mùa đông thì tỉa cành sớm, mấy năm đều tỉa Đông chí, cắt bớt cành thừa để cây khỏi c.h.ế.t rét, mùa xuân năm mới um tùm .” Nói đến đây, ông cụ bỗng dừng một chút chậc lưỡi. “ giờ tính thế nữa, năm ngoái Đông chí tuyết rơi cả mấy mét, năm nay tỉa sớm!”

 

Bên , hai đào xong dây nho, cẩn thận khiêng lên xe đẩy. Ông cụ vội bước theo dặn dò thêm:

 

“Sau khi tỉa cành, nhớ chôn đất đắp gốc! Đào một cái rãnh sâu, cắt xong thì tháo dây nho khỏi giàn, gập , đặt rãnh lấp đất. Đến xuân năm đào lên!”

 

Sau khi khiêng cả dây nho lẫn cây đào về, Lương Hàm Nguyệt và Lương Khang Thời nhanh ch.óng đẩy xe về nhà. Vừa mới sân, Trân Mẫn lanh lẹ đóng cổng , ba lập tức khiêng cây khu trồng trong đảo, tranh thủ trồng luôn.

 

Dây nho đặt ngay trong sân, sát cạnh vườn rau, ngay cổng biệt thự. Từ ngoài , một bên là rau xanh mơn mởn, bên là giàn nho tươi , mắt cảm giác như đang ở trong trang trại nghỉ dưỡng .

 

Cây đào thì trồng xa hơn một chút, đặt chung với mấy cây táo và đào Lương Hàm Nguyệt trồng đó. Có khi còn tạo thành cả một vườn cây ăn trái nho nhỏ chứ! Các hố đất để trồng cây đào sẵn, còn bón thêm phân lót, chỉ mong đám cây thể sống . Dù năm nay quả cũng , miễn đừng lăn c.h.ế.t khô như cái cây mơ tội nghiệp !

 

Trồng xong cây đào với dây nho, mấy kéo sang nhà vị thím hôm qua. Bà chỉ đưa cho họ một cây táo tàu gần như năm trái, mà còn hào phóng tặng thêm ba bốn cây con cao tầm đầu gối. Đám cây mọc ngay cạnh cây táo tàu lớn, là những chồi non từ rễ chính đ.â.m , qua ba đến năm năm nữa là đủ tuổi kết quả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-202-thoat-than.html.]

 

Thím cũng chẳng rõ Lương Hàm Nguyệt đào cây giống về gì, chỉ đoán là do cây ăn quả nhà họ năm ngoái c.h.ế.t rét, giờ trồng . Để sân nhà cây khô thì phong thủy lắm! mấy cây con bé tí cũng chẳng chịu nổi sương gió , nếu mùa đông đổ tuyết như năm ngoái thì e là chẳng sống nổi cây nào.

 

Dù trong lòng nghĩ , nhưng bà thím tất nhiên . Người mà đổi ý thì lũ gà con nhà bà cũng tong! Thế nên bà vẫn tươi giúp khiêng cây lên xe, còn lấy mảnh vải cũ đắp lên che nắng. Lúc gần mười giờ, mặt trời lên cao, nhà Lương Hàm Nguyệt xa, lỡ cây giống c.h.ế.t khô giữa đường thì tiếc lắm.

 

“Ồ, còn cái nữa!” Thím hào phóng dúi tay cô một túi nhỏ. “Hạt giống dưa hấu đấy, loại lắm, quả to ngọt, năm ngoái nhà thím trồng thử .”

 

Lương Hàm Nguyệt nhận lấy, trân trọng cất kỹ. Giữa cái nắng gay gắt , việc một trái dưa hấu mát lạnh khác gì giấc mơ. Hy vọng đám hạt giống cô thất vọng!

 

Từ khi cửa hàng nhỏ của chú Hoàng bày bán gà con, cả làng mới vỡ lẽ rằng cửa hàng vẫn còn hoạt động. Hơn nữa, trong đó còn bán đủ thứ hữu dụng! Nếu tìm mãi món cần, chỉ cần báo với Hoàng Nhất Phong, ông chủ vạm vỡ sẽ cân nhắc nhập hàng nếu nhiều cần.

 

Ngoài những chuyến nhập hàng cùng Lương Khang Thời, Hoàng Nhất Phong chủ yếu ở cửa hàng trông coi.

 

Làng Lương vốn an ninh , từ đợt tuyết lở đến giờ, tuy vài vụ trộm vặt nhưng tuyệt nhiên cướp giật. Trong làng mà cướp của ai thì khỏi mong ngẩng mặt lên nữa! giờ nhiều lạ tới, chẳng còn an như khi tuyết phong tỏa.

 

, hàng trong cửa hàng chủ yếu là đồ dùng sinh hoạt, gì quá quý giá, còn lương thực đổi thì Hoàng Nhất Phong đều chuyển về nhà Lương Hàm Nguyệt hoặc chính nhà cất giữ. Không trữ lương thực trong cửa hàng thì bọn trộm cướp cũng thấy hứng thú.

 

Cũng vài tên du thủ du thực lảng vảng qua, nhưng khi thấy bắp tay lực lưỡng của Hoàng Nhất Phong, chúng đều cân nhắc xem đ.á.n.h nổi .

 

Chỉ điều, mỗi thành phố nhập hàng thì là chuyện khác. Xe của họ lúc nào cũng chở đầy hàng hóa, nên chẳng ít chặn đường. khôn ngoan hơn , bây giờ dù ai giữa đường lóc kể lể gì, họ cũng giả điếc mà phóng xe thẳng!

 

 

 

Loading...