Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 198: Cây ăn quả

Cập nhật lúc: 2026-02-22 18:05:34
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Dân làng cần hàng hóa ở đây, chẳng qua họ thôi. Trời thì nắng gắt, ai cũng trốn biệt trong nhà, thì bận che nắng cho vườn rau, thì mải săn chuột. Thành chẳng ai để ý tiệm chú mở , còn nhập thêm cả đống hàng mới. Chỉ cần quảng bá một chút, nhất là một mặt hàng thật hút khách, đảm bảo ai cũng sẽ mò đến xem.”

 

Hoàng Nhất Phong chau mày suy nghĩ, cố lục lọi xem trong tiệm món hàng nào siêu hot . Đang định lên tiếng thì Lương Hàm Nguyệt nhanh nhảu cướp lời:

 

“Nhà cháu cái loa phóng thanh, mà sắp tới còn một đợt gà con nữa. Mọi ở đây mua gà con chạy qua mấy thôn khác lùng sục, khi còn mua , đơn đặt kéo dài đến tận tháng năm.

 

Thế nên cứ mang loa rao khắp làng, tiệm tạp hóa của chú bán gà con, đảm bảo dân làng ùn ùn kéo đến.”

 

Bị chặn họng giữa chừng, Hoàng Nhất Phong quên luôn định gì. Ông thuận miệng hỏi: “Loa của cháu chạy bằng điện ? Nhà chú máy phát điện nè.”

 

Không những một cái, ông còn hẳn hai cái. Ban đầu định tặng một cái cho nhà Lương Hàm Nguyệt, nhưng Lương Khang Thời bảo cần, nên vẫn để bên ông .

 

Thực , ông cũng chẳng mặn mà xài máy phát điện. Vấn đề thì nhiều lắm: tiếng ồn quá lớn, còn đặt trong tầng hầm biệt thự thì , giờ mà đặt trong nhà thế nào cũng t.r.a t.ấ.n bởi tiếng máy nổ. Chưa kể còn tiết kiệm xăng dầu. Ông với Dễ Quân đều đang tập quen với cuộc sống ở quê, nấu ăn bằng bình gas, trời cũng nóng đến mức chịu nổi, nên cứ để dành xăng cho những việc cần thiết hơn.

 

Lương Hàm Nguyệt lắc đầu: “Không cần , cái chạy bằng pin.”

 

Hoàng Nhất Phong nghi ngờ: “Thế gà con ở ? Sao chú Khang T.ử nhắc gì?”

 

dậy, đầu , vẻ mặt thần bí: “Chú đừng lo chuyện đó, cứ yên tâm là sẽ .”

 

Đương nhiên, đám gà con là do mấy con gà mái trong gian của cô ấp nở . Ban đầu, cô chỉ ba con gà mái đẻ trứng, giờ thì tăng lên năm con. Ngày nào cũng hai, ba quả trứng phôi.

 

Lần đầu tiên thử cho gà ấp trứng, cô để dành thêm một ổ nữa để thử nghiệm. khi thấy con gà mái đầu tiên ấp trứng xong thì gầy rộc , lông vũ xơ xác mất hết vẻ bóng mượt, cô xót quá, quyết định áp dụng phương pháp hiện đại: dùng chăn điện và túi nước nóng để ủ trứng.

 

Ai ngờ, quá trình đòi hỏi mỗi hai tiếng lật trứng một , duy trì nhiệt độ định ở mức 38,5°C. Mới hai ngày hai đêm mà cô thức đến mức mắt đỏ ngầu như ma cà rồng. Cuối cùng, cô đành tìm một con gà mái đang bản năng ấp trứng, nhét cả ổ bụng nó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-198-cay-an-qua.html.]

Bây giờ, tình hình trong chuồng gà là: lứa đầu tiên nở, 9 quả trứng cho 8 chú gà con, tỉ lệ thành công cũng khá . Lứa thứ hai gồm 15 quả trứng, còn 8 ngày nữa là đến ngày nở.

 

Vậy nên, chỉ cần chịu khó quảng bá, tiệm tạp hóa của Hoàng Nhất Phong chẳng lo ế hàng nữa!

 

Lương Hàm Nguyệt cần gà con, nhưng đàn gà phát triển quá lớn, vì nuôi nhiều sẽ tốn thức ăn. Vậy nên cô định lấy lứa gà đầu tiên điểm nhấn thu hút khách cho tiệm tạp hóa, chỉ là gà con còn quá nhỏ, cô nuôi thêm vài ngày mới đem bán.

 

Lại một buổi trưa oi bức, Hoàng Nhất Phong ườn chiếc ghế tre, nóng đến mức lười biếng chẳng động đậy. Trong tiệm tạp hóa treo một chiếc nhiệt kế, con hiển thị tận 32 độ! Nhiệt độ mùa hè của thành phố phía Bắc cũng xem là nắng nóng đỉnh điểm, huống chi bây giờ mới giữa tháng ba.

 

Hoàng Nhất Phong mặc một bộ áo dài tay và quần dài mỏng nhẹ, núp bóng râm của biển hiệu tiệm tạp hóa. Cái nóng như thiêu đốt rút sạch tinh thần phấn đấu vực dậy cửa hàng của ông . Ông híp mắt, thỉnh thoảng phe phẩy chiếc quạt nan hai cái, ngoài chẳng buồn trở , sợ động một cái toát hết mồ hôi.

 

“Anh ơi, nhà Lương Khang Thời ở gần đây ?”

 

Một giọng cất lên bên cạnh. Hoàng Nhất Phong ngước mắt , thấy một cặp vợ chồng đội nón rơm cách đó vài bước. Trán họ lấm tấm mồ hôi, dáo dác quanh.

 

“Ừ, gần đây. Hai tìm nhà họ chuyện gì?” Hoàng Nhất Phong thẳng dậy, nhận họ còn xách theo một cái thùng vuông vức, bên ngoài phủ một lớp vải.

 

Hai vợ chồng như trút gánh nặng khi xác nhận đúng địa điểm. Người chồng giải thích: “Là thế , đợt lũ , nhà suýt nước cuốn , may Lương và gia đình cứu giúp. Chúng mang chút quà đến thăm, cảm ơn ân nhân cứu mạng.”

 

Vừa , vợ vén một góc tấm vải che thùng, để lộ bên trong là mấy chú gà con vàng nhạt đang líu ríu kêu. Hóa đây cái thùng, mà là một chiếc l.ồ.ng gà.

 

Hoàng Nhất Phong chậm rãi chớp mắt, trong đầu bỗng vang lên câu của Lương Hàm Nguyệt vài ngày :

 

“Chú đừng lo gà con từ , tóm sắp ngay thôi.”

 

Ông l.ồ.ng gà, trong lòng nên kinh ngạc vì lời tiên đoán của Lương Hàm Nguyệt ứng nghiệm nhanh ch.óng, nên hoài nghi đây cũng là một trong những kế hoạch của cô. Nghĩ thế, ông liền hỏi: “Nhà họ ở ngay đầu ngõ . Hai liên lạc ? chắc giờ họ ở nhà .”

 

 

Loading...