Tên tâm phúc bên tò mò hỏi:
“Anh Giang, trực tiếp phái của tìm? Dù hai đứa khỏi An Thành, thì phía bắc khu Hoàn Lỗi cũng ít nhất bảy, tám ngôi làng. Cứ để hai thằng vô dụng đó lùng, liệu tìm nổi ?”
Sắc mặt Giang Cao Hiên đổi, chỉ dặn dò:
“Cử bám theo Trương Kỳ và Quyển Mao.”
Ông gõ nhẹ lên bàn, giọng điềm nhiên nhưng đầy ẩn ý:
“Cậu xem camera ? Hai đứa đó lúc chui khỏi xe mang theo thứ gì . Nhỡ đầu óc chúng nó sáng sủa hơn một chút, giấu hàng thì ? Chẳng lẽ để chúng dắt mũi ? Cứ theo dõi xem, coi chừng chỗ hàng đó chuyển nơi khác.”
Lương Hàm Nguyệt thương ở tay, Trân Mẫn sợ vết thương của cô nứt nên nhất quyết cho động tay động chân gì cả.
Thành , cả ngày nhàn rỗi, Lương Hàm Nguyệt chỉ quanh quẩn trong làng, tiện thể dạo một vòng. Kết quả, cô phát hiện mấy luống rau mà bà con gieo hạt từ khi trời mới bắt đầu ấm bắt đầu nảy mầm, nhưng chỉ vài ngày , cái nắng gay gắt, chúng lượt khô héo.
Người dân cũng chịu bó tay . Nhà nào nhà nấy lôi đủ thứ che nắng cho vườn rau: từ bìa carton cứng, ván gỗ mỏng cho đến cả… nồi niêu xoong chảo. Họ dựng mấy thanh gỗ lên trụ úp ngược mấy thứ đó lên , tạo thành một hàng mái che đủ loại đủ màu, trông sáng tạo … chút buồn .
Dưới cái nắng gắt, dân làng tất bật điều chỉnh các tấm bìa theo hướng mặt trời di chuyển. Lương Hàm Nguyệt che ô dạo quanh làng, thường xuyên chạm mặt những cũng đang che ô như .
“Nguyệt Nguyệt, thế?” Mọi thiết chào hỏi.
“Chỉ loanh quanh thôi ạ.” Lương Hàm Nguyệt ngờ đội nón, đeo khẩu trang còn che ô mà vẫn nhận .
“Trời nắng chang chang thế còn dạo ? Hay ghé nhà cô chơi một lát?” Người phụ nữ nhiệt tình mời mọc.
Lương Hàm Nguyệt vội vàng lắc đầu: “Thôi ạ, con thấy nóng, chắc về nhà đây.”
Đi ngang qua một cây liễu sống sót mùa đông năm ngoái, cô thấy những chồi non mới mọc chẳng mấy xụi lơ cái nắng gay gắt, lá cũng khô cong, thiếu nước trầm trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-197-cay-an-qua.html.]
Cô rầu rĩ nghĩ, bố còn tìm cây ăn quả nào . Cây to còn héo rũ thế , cây nhỏ chắc chắn chịu nổi. Trong sân nhà cô cũng mấy cây ăn quả, chủ yếu là táo tàu với lê.
Cô từng nghĩ đến việc chuyển hết cây trong vườn gian của , nhưng cây già mười mấy năm tuổi, cao thì bốn, năm mét, thấp cũng tầm ba mét. Nhổ lên cực, đổi môi trường sống càng khó sống sót, nên cô đành nhờ Lương Khang Thời để ý xem trong làng ai bán cây giống , nhất là loại chất lượng cao.
Cây táo tàu nhà cô khá , quá to nhưng sai quả. Trước đây cả nhà ăn hết, trái rụng xuống đất cũng chẳng ai nhặt. nếu là bây giờ, cô nhất định sẽ gom hết, phơi khô cất kỹ.
Còn cây lê thì tệ, trái vỏ dày, hạt to. Nhà vẫn giữ hai cây lê chủ yếu vì mùa xuân hoa lê nở quá trời. Cánh hoa to, trong veo, gần nét mong manh đáng yêu, xa là một tán hoa trắng muốt, hương thơm thanh khiết.
Chỉ tiếc, hai cây lê c.h.ế.t cứng mùa đông , đến giờ chẳng nhú nổi một mầm xanh.
Lương Khang Thời lấy cớ cây ăn quả trong vườn c.h.ế.t gần hết để khắp làng tìm mua cây giống, cuối cùng chỉ tìm một cây mơ nhà Đỗ Khải, năm ngoái mới đậu trái đầu. Dò thử vài nhánh thì thấy cây c.h.ế.t rét, mà khi đào lên trồng gian, nó vẫn lụi mất.
Lương Khang Thời cây vốn yếu, một mùa đông khắc nghiệt càng kiệt sức, sống nổi cũng là chuyện bình thường.
Nếu tìm cây giống nào, Lương Hàm Nguyệt chỉ thể trông chờ hạt đào dại và hạt táo dại trong gian. Mấy cây lớn nhanh hơn cây thường nhiều, mới đầy nửa năm mà trông giống như cây con hai, ba năm tuổi. Hy vọng chúng thể lớn thật nhanh, sớm cho trái để cả nhà thêm hoa quả mà ăn.
Dưới cái nắng ch.ói chang, Hoàng Nhất Phong cửa tiệm tạp hóa nhỏ của , tay phe phẩy chiếc quạt nan, trông vẻ thong dong nhưng thực chất ruột gan đang nóng như lửa đốt. Ông chạy lên thành phố mấy chuyến, cuối cùng cũng liên lạc với một bạn cũ. Người bạn nhận tiềm năng của thị trường nông thôn – nơi nguồn lương thực dồi dào nhưng dân làng tiếc xăng, chẳng ai chạy lên phố thường xuyên – nên đồng ý hợp tác với ông .
Thế nhưng, tình hình buôn bán vẫn mấy khả quan. Dân làng còn ở đây tiệm tạp hóa, trời nóng như đổ lửa, nhiệt độ mỗi ngày một tăng, đến mức mấy ông lão tụ tập tán gẫu cửa tiệm cũng biến mất. Ai nấy đều hạn chế đường hết mức thể, phơi nắng mười phút thôi là da đỏ lựng. Đến cả việc vệ sinh cũng cầm theo ô che nắng, mấy gã đàn ông lười biếng nhất cũng đành lấy áo khoác trùm đầu để kiếm chút bóng râm.
Lương Hàm Nguyệt nghĩ ngang qua tiệm tạp hóa, thấy Hoàng Nhất Phong đang bứt rứt, liền vác một chiếc ghế gỗ nhỏ cạnh, tỏ vẻ bí hiểm:
“Cháu cách kéo khách cho tiệm chú nè.”
Hoàng Nhất Phong lập tức thẳng dậy: “Nói chú xem.”