“Không hàng chuyển phát , cố tình đặt ở đó. Bên ngoài thùng chẳng nhãn dán vận đơn gì cả, hơn nữa, bên trong còn cả mấy thứ .”
Cô duỗi bàn tay , trong lòng bàn tay là một viên đạn đồng sáng loáng.
Còn tay , cô đang nắm một khẩu s.ú.n.g ngắn màu đen.
Lương Khang Thời tới, giọng chút run rẩy: “Đây đồ chơi đấy chứ?”
Lương Hàm Nguyệt tiện tay ném thẳng cho ông. Ông giật , vội vàng chụp lấy, cảm giác nặng trịch trong tay khiến ông ngay đây thể là đồ thật. Ông nuốt nước bọt con gái: “Đừng quăng qua quăng thế! Lỡ nó cướp cò thì ?!”
Thấy bố căng thẳng đến , Lương Hàm Nguyệt bình tĩnh hơn hẳn: “Bên trong đạn .”
Trân Mẫn vẫn kịp tiêu hóa hết chuyện xảy : “Vậy… nên lặng lẽ đem mấy thứ để ?”
“Không !” Lương Hàm Nguyệt vội vàng lắc đầu. “Giờ mà trả chẳng khác nào tự đưa đầu họng s.ú.n.g ?”
Cô ai đặt đống đồ trong chiếc xe chở hàng , nhưng chắc chắn chúng hàng lấy một cách hợp pháp, nếu chẳng giấu theo kiểu .
Lỡ bọn chúng phát hiện hàng mất rình sẵn gầm cầu thì ? Cô ngu mà tự chui đầu bẫy .
Lương Khang Thời gật gù, cũng đồng tình với con gái: “Đứa nào lén lút sở hữu s.ú.n.g chắc chắn chẳng lành gì. Nhỡ đây là hàng của một tổ chức nào đó, chẳng may lấy nhầm thì rắc rối to. Theo bố, nhà cứ giả vờ như từng gì, từ giờ về đừng bén mảng đến khu đó nữa.”
Ông nhíu mày suy nghĩ: “Hôm qua, chắc là để lộ sơ hở gì . Xe thì che biển , mặt mũi cũng bịt kín, mà mấy cái camera quanh đấy thì hỏng hết .”
Nghe đến đây, Lương Khang Thời bỗng căng thẳng hẳn: “Nguyệt Nguyệt, tay con xước , lỡ để m.á.u ở đó thì ?”
Bị ông nhắc, Lương Hàm Nguyệt cũng thoáng lo lắng, nhưng nghĩ kỹ thì lắc đầu: “Không . Dù bọn chúng bản lĩnh đến , tìm vết m.á.u, chiết xuất DNA, thậm chí tra cả kho dữ liệu công an, thì con cũng tiền án tiền sự gì, gì thông tin mà đối chiếu?”
Cô trấn an bố : “Chỉ cần chúng cẩn thận, nhất định sẽ phát hiện. Mấy loại t.h.u.ố.c đều hạn dùng hai, ba năm, bảo quản ở nhiệt độ thường cũng vấn đề gì, giữ cũng là một phương án dự phòng. Còn khẩu s.ú.n.g nữa, cũng là một món đồ hữu dụng.”
Trân Mẫn lo lắng đến mức cứ vô thức vặn xoắn góc áo. Bà bao giờ nghĩ ngày nhà dính líu đến thế lực nào đó sở hữu s.ú.n.g đạn. chuyện xảy , giờ chỉ thể nghĩ cách để lộ thêm sơ hở.
Bà hít sâu một để lấy bình tĩnh, cẩn thận nhớ từ lúc chồng và con gái ngoài đến khi trở về, xem điểm nào khả nghi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-195-nhat-duoc-hang-hoi.html.]
“Nguyệt Nguyệt, thời gian con cứ ở nhà dưỡng thương, đừng để ai thấy vết thương tay con.” Bà dặn dò. Cũng may dạo trời dù nóng nhưng vì sợ cháy nắng, đa vẫn mặc áo dài tay. Lương Hàm Nguyệt chỉ cần để ý một chút là ai phát hiện vết thương.
“Còn ,” Trân Mẫn nhíu mày Lương Khang Thời, “bộ đồ hai cha con mặc hôm qua, từ giờ đụng tới nữa. Anh cũng với Lão Hoàng, bảo ông cho gửi xe bên nhà ông .”
Dạo gần đây, Hoàng Nhất Phong đang lo liệu lô hàng đầu tiên cho siêu thị mini, mà nhà Lương Hàm Nguyệt ngay bên cạnh siêu thị. Trước cửa nhà cô sân rộng, xe của Hoàng Nhất Phong hầu như đều đỗ ở đó. Nếu giờ chuyển xe sang đậu bên nhà Hoàng Nhất Phong, thể che giấu thông tin về phương tiện di chuyển của họ.
Ba bàn bạc thêm một chi tiết, thấy còn sơ hở gì nữa mới nặng nề về tiếp tục công việc dang dở.
—
“Không xong , Trương!”
Tên tóc xoăn hớt hải chạy tới, giọng run rẩy thông báo với đàn ông trong xe: “Hàng… mất !”
Môi run bần bật: “Tiêu , chắc chắn là Giang phát hiện !”
Người đàn ông trong xe cứng đờ vài giây, đó quát: “Nói rõ xem nào!” Nhìn tóc xoăn như mất hồn, bực c.h.ử.i thề một tiếng đích xuống xe, chạy tới chỗ chiếc xe chở hàng gầm cầu.
Vừa đến nơi, c.h.ế.t sững.
Ổ khóa xích cửa thùng xe cắt đứt, bên trong trống trơn, chẳng còn thứ gì.
Trương Kỳ lập tức cảm thấy gì đó , nhưng cũng một khi mất thì thể lấy nữa. Đống hàng vốn là đồ thể lộ ánh sáng, nên cũng chẳng thể công khai truy tìm.
Anh lê bước nặng nề về xe, tóc xoăn vẫn còn sợ đến tái mặt, trầm giọng : “Không Giang cho lấy . Cậu thấy mấy thứ linh tinh trong thùng xe cũng mất sạch ?”
Tóc xoăn lập tức chút tinh thần: “Thật ? Cũng đúng, đống bưu kiện lộn xộn thì ai mà lấy gì? Hay là gần đây dọn sạch luôn cả xe? Anh Trương, nên tìm thử ?”
Trương Kỳ hừ lạnh: “Tìm kiểu gì? Một chút manh mối cũng .”
Tóc xoăn hạ giọng: “ mà, ngoài đống t.h.u.ố.c , trong đó còn …”
Chỉ nghĩ đến đó thôi, Trương Kỳ thấy bực bội. Món hàng mà vất vả lắm mới kiếm , giờ để kẻ khác hưởng lợi công.
“Hết chuyện! Lái xe , về thôi.”