Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 190: Nhặt được hàng hời

Cập nhật lúc: 2026-02-22 09:29:26
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lương Khang Thời và Hoàng Nhất Phong hôm nay chạy đôn chạy đáo cả ngày, chỉ để tìm nguồn hàng tạm thời, mà nhất là kiếm nhà cung cấp định, lâu dài, thể đáp ứng nhu cầu sinh hoạt hằng ngày của dân làng.

 

những khả năng cung cấp kiểu thường m.á.u mặt, sẵn mối quen, chẳng thèm ngó ngàng đến một thị trường bé tí như làng Lương. Hoàng Nhất Phong một quen, nhưng hôm nay đúng lúc mặt. Mà bây giờ liên lạc cũng tiện, gọi điện báo , là lỡ mất cơ hội.

 

Cuối cùng, đống thực phẩm họ mang theo cũng đổi sạch, hàng ở thành phố khá đắt khách. đều là giao dịch một thôi, họ chỉ đổi hàng với mấy tiệm tạp hóa ven khu phố thương mại, chắc gặp nữa.

 

Vì là đầu tiên buôn bán hàng hóa, Hoàng Nhất Phong chọn đổi lấy mấy món chắc chắn bán chạy ở làng, như giấy vệ sinh, bật lửa, muối, đường và một ít t.h.u.ố.c men.

 

Tuy giao dịch khá suôn sẻ, nhưng Lương Khang Thời lo lãi kiếm đủ bù tiền xăng chạy chạy . Hoàng Nhất Phong vỗ vai ông:

 

"Buôn bán mà, lời lỗ, chuyện phát tài ngay . Mà xăng thì tui còn kha khá, tạm thời cứ yên tâm ."

 

Lương Khang Thời nóng vội, nghĩ thấy cũng đúng. Đây mới là chuyến hàng đầu tiên, thể vội vàng . Ông gật đầu, đưa mắt ngoài cửa sổ.

 

Lúc , họ đang chạy ngang qua một cây cầu vượt. Lương Khang Thời bất giác nhíu mày— chân cầu, vô chiếc xe bỏ hoang la liệt sông, gần như chắn kín cả lòng sông.

 

"Sao đống xe thế ?" Ông tò mò thò đầu . Trước đây cũng từng ngang đây, nhưng nhớ là nhiều xe vứt bỏ thế . Trong đó, một chiếc xe tải chở hàng chỏng chơ, thùng xe còn in dòng chữ “XX Logistics” to tướng.

 

Hoàng Nhất Phong thoáng liếc qua giải thích:

 

"Gần đây một trạm thu phí cao tốc, nhớ ? Mùa đông năm ngoái, cao tốc phong tỏa, cả đống xe kẹt . Trời lạnh, đường trơn, t.a.i n.ạ.n liên miên, mấy chiếc còn cháy rụi nữa.

 

Rồi đó dính bão tuyết, tài xế bỏ xe chạy cả. Đến mùa xuân, lũ quét qua, cuốn xe xuống . Một xe thì ném thẳng xuống đây luôn. Mà mấy từ thành phố khác cao tốc về An Thành, họ chạy bon bon thế? Là vì chính quyền dọn đường sẵn , xe nào chủ thì vứt hết xuống gầm cầu chứ ."

 

Những chuyện thực Lương Khang Thời cũng bận tâm lắm, ông chỉ tò mò một điều—chiếc xe tải chở hàng còn gói hàng nào nhỉ?

 

nghĩ thì, dù thì chắc cũng ngâm nước cả . Nếu là thực phẩm, chắc hỏng đến mức bốc mùi luôn .

 

Thế mà suy nghĩ cứ luẩn quẩn trong đầu mãi. Lại còn ngừng giọng vang lên trong đầu thuyết phục ông rằng: "Chắc chắn trong đó hàng! Nhìn kìa, nguyên cái xe cắm đầu về hướng dòng chảy. Nếu thùng xe trống thì xe nhẹ phía , lẽ đuôi xe mới dòng nước cuốn chứ!"

 

Những suy nghĩ rối rắm đó cứ lởn vởn, dụ dỗ Lương Khang Thời ghi nhớ kỹ vị trí trong đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-190-nhat-duoc-hang-hoi.html.]

 

Buổi chiều tà, ánh mặt trời nhuộm vàng rực cả một góc trời, phủ lên mặt đất một lớp lụa mỏng óng ánh màu hoàng kim.

 

Lương Hàm Nguyệt thoáng qua, chợt nghĩ, nếu thêm vài cụm mây trôi lững lờ, thì mặt trời trốn mây hẳn sẽ trông chẳng khác nào một quả trứng lòng đào thơm phức.

 

Bầu trời chẳng lấy một gợn mây.

 

Mặt trời cứ treo lơ lửng cao bao nhiêu ngày liền, lấy một giọt mưa. Lương Hàm Nguyệt cũng chẳng còn mấy khi thấy cảnh bình minh hoàng hôn rực rỡ nữa.

 

Cô vác cuốc vai, trùm kín từ đầu đến chân, chẳng khác nào… một tên k.h.ủ.n.g b.ố. Bên ngoài đội chiếc mũ trùm mà Trân Mẫn khâu cho, bên trong còn cẩn thận đeo thêm một bộ kính râm và khẩu trang. Trên tay là đôi găng từ vải cotton pha đay, ngay cả ống quần cũng buộc c.h.ặ.t, chừa chút kẽ hở nào để ánh nắng thể chạm đến mắt cá chân.

 

Mặc dù ăn bận kín mít như , nhưng giữa đám dân làng thì Lương Hàm Nguyệt cũng chẳng kẻ lập dị gì cho cam. Ở đây, ai cũng chung nhận thức rằng đồng việc thì đội mũ, đeo găng tay. Một còn đeo cả khẩu trang. Còn những ai cứ để mặt trần phơi nắng, quanh đều chung một đặc điểm: mặt đỏ như gấc.

 

Sau vụ xuân, dân làng Lương đồng loạt sạm hai tông. Lương Hàm Nguyệt cùng trong đoàn , liếc mắt lên phía , bỗng thấy một bóng dáng cao to, vạm vỡ, cứ liên tục kéo giật cái khăn trùm đầu xuống.

 

Người bên cạnh bật :

 

“Lương Hổ, đội, quấn cái khăn hoa, chẳng khác nào bà thím ngoài chợ.”

 

Lương Hổ thì quê quá, lập tức quát:

 

“Lo chuyện nhà ! Chính mới giống bà thím !”

 

Ai ngờ đầu, cái khăn lụa trơn tuột lập tức rơi xuống, để lộ một quả đầu… trọc lóc, bóng loáng như trứng luộc.

 

Hóa , từ bao giờ, Lương Hổ cạo trọc đầu mất !

 

chỉ trọc, cái đầu còn đỏ au như con tôm luộc.

 

Anh cuống cuồng kéo khăn trùm. Sự thật là mấy hôm , vợ trong lúc cắt tóc lỡ tay cắt lệch một mảng. Nhìn kiểu gì cũng thấy , thế là Lương Hổ quyết luôn: cạo trọc cho tiện! Nghĩ bụng tóc thì cũng mọc nhanh thôi, đỡ mất công cắt .

 

 

 

Loading...