"Grừ!"
Tiểu Hắc lập tức nhe răng, tức giận ngoạm ngay một phát m.ô.n.g Đại Thanh. Bị đ.á.n.h úp bất ngờ, Đại Thanh giật nhảy dựng lên, may mà Tiểu Hắc còn nặng nhẹ, chỉ c.ắ.n hờ một cái.
Bị cảnh cáo xong, Đại Thanh liền cụp đuôi, chui chân Lương Hàm Nguyệt trốn, tủi đặt đầu giữa hai chân cô, vẻ " gì sai ?"
Thấy cũng tội, Lương Hàm Nguyệt lén bẻ một sợi thịt tôm hùm bỏ cho nó. Miếng thịt bé xíu, chẳng Đại Thanh cảm nhận vị tôm hùm hảo hạng nữa.
Trân Mẫn bước liền thấy hai con ch.ó lưng với , phì : "Mẹ mới tí mà mấy đứa diễn luôn một màn kịch dài đó hả?"
Bà dùng khăn bọc đá, nhẹ nhàng đặt lên chân Tiểu Hắc để chườm.
Lương Hàm Nguyệt : "Mẹ trông tụi nó giúp con, đừng để đ.á.n.h nữa. Con đưa tôm hùm cho ba đây."
Trân Mẫn xua tay: "Yên tâm, để chúng nó loạn !"
—
Một buổi sáng tinh mơ, khí mát lạnh ôm trọn cả thế gian. Ánh nắng bắt đầu rải xuống mặt đất, nhưng vẫn còn dịu nhẹ, mang theo nóng.
Thế mà Lương Khang Thời chuẩn ngoài kín cổng cao tường như sắp chiến trường, nào là mũ rộng vành, găng tay, ống tay chống nắng… từ đầu đến chân gần như để lộ tí da thịt nào.
Người đến tìm ông là Hoàng Nhất Phong, trông cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Ông đội một chiếc mũ rộng vành kiểu nữ, đeo kính râm và khẩu trang đen kín mít. Hai cạnh trông chẳng khác gì thành viên của một tổ chức bí ẩn đang giao dịch bí mật.
Họ mà nhịn , bật châm chọc đối phương.
Lương Khang Thời: "Cậu định đóng phim cổ trang hả? Vắt thêm mấy dải lụa lên đầu nữa cho nó tiên khí bồng bềnh !"
Hoàng Nhất Phong: "Còn ông đội cái mũ y như... một phiên bản khổng lồ của drag queen !"
Hôm nay, hai định thành phố nhập hàng. Nói là nhập hàng, nhưng thực tế Hoàng Nhất Phong cũng chắc mấy mối quen của còn hàng . Chỉ thể mang theo chút vật tư, đến nơi tính tiếp.
Vùng nông thôn thì nhiều lương thực, còn trong thành phố phong phú đồ dùng sinh hoạt. Vì , cốp xe của Hoàng Nhất Phong chất đầy khoai tây và bột ngô – bộ đều là hàng trao đổi từ mùa đông năm ngoái. Lương Khang Thời cũng thể chỉ góp sức mà góp của, nên ông mang theo hai bao nấm khô, một túi lớn đậu đũa khô, hai túi hàu khô và một quả bí ngô siêu to khổng lồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-188-tom-hum.html.]
Ông nhét đồ xe giải thích: "Hôm thăm dì cả của Nguyệt Nguyệt, nhà chị trồng rau trong nhà kính, cho bọn hai quả bí ngô bự chảng. Mà to quá ăn hết, lát nữa về cắt nửa quả mang về ."
Thật , quả bí là do Lương Hàm Nguyệt tìm trong "rừng ong mật". Sau khi chế tạo thành công la bàn và bộ định vị kèm, cô thể yên tâm tiến sâu rừng mà lo lạc.
Lần đó, trong lúc tìm bí ngô, cô còn trông thấy một con thỏ hoang lông xám đang ẩn gốc cây. Vì luôn mang theo cung tên bên , cô lập tức giương cung, ngắm b.ắ.n thật chuẩn. Kết quả, ngoài hai quả bí siêu to, cô còn thu hoạch thêm một phần thịt thỏ và một tấm da thỏ.
Tấm da nhỏ xíu, nếu kiếm thêm một tấm nữa, lẽ cô thể may một đôi găng tay lông thỏ để đeo mùa đông.
Vì hai quả bí ngô còn quá tươi, cuống vẫn xanh mướt, Lương Hàm Nguyệt sợ khác nghi ngờ, bèn đem chúng nắng phơi một lúc lâu, để vỏ ngoài và phần cuống mất nước một chút.
Trân Mẫn và Dễ Quân đang bận dọn dẹp tiệm tạp hóa nhỏ bên cạnh, Lương Hàm Nguyệt cũng định theo giúp một tay. đúng lúc đó, trưởng thôn cử đến tìm cô họp gấp.
Giờ đây, cô thành "nhân viên ngoài biên chế" của thôn, việc gì quan trọng trưởng thôn cũng gọi cô tham gia cùng.
Đến nơi, cô mới chuyện là thế :
Dạo gần đây, trong thôn vẫn điện. Người dân nấu ăn chủ yếu dùng bếp gas hoặc đun củi.
Từ trận bão tuyết năm ngoái, nhiều cây núi c.h.ế.t rét. Giờ lên núi, chỉ cần chọn cây khô là thể c.h.ặ.t mang về, cần mất công phơi sấy.
Hôm , con trai trưởng thôn lên núi đốn củi, phát hiện một sườn núi bằng phẳng, cây cối quanh đó c.h.ặ.t gần hết. Khi về, kể với trưởng thôn, thế là ông nảy một ý tưởng.
Phá rừng rẫy thì ai cũng , nhưng giờ rừng phá mất , để cỏ dại mọc tràn cũng uổng phí. Chi bằng tận dụng chỗ đất trống mà trồng lương thực.
Trưởng thôn hắng giọng :
" tính thế , diện tích chỗ đất đó lớn, chia nhỏ cũng chẳng bao nhiêu. Chi bằng biến nó thành ruộng công của thôn, kêu gọi ai rảnh thì góp sức trồng trọt. Đến mùa thu hoạch, lương thực sẽ để dành phát cho những cụ già neo đơn con cái ở bên, cũng còn sức lao động. Ai cũng là trong thôn, giúp một tay cho đạo. Mọi thấy ?"
Đề xuất quá hợp tình hợp lý, tất cả đều đồng tình ngay.