Nhắc tới đây, Trân Mẫn thở dài, đúng là chút dài dòng đây…
“Nhớ vụ ba con đặt t.h.u.ố.c chuột trong căn nhà kho ? Hai hôm nay xem chả thấy con chuột nào trúng độc cả. Ấy thế mà sáng nay, tự dưng phát hiện một con c.h.ế.t gốc cây ngoài sân. mà đáng hơn, tụi chuột con trong kho thì chẳng thấy tăm , còn một con chuột bự bằng từ trong nhà kho phóng , chạy ngay chân ba con, ổng giật tí nữa vung luôn cái rìu chân .”
Vừa kể, Trân Mẫn giơ tay ước lượng, Lương Hàm Nguyệt mà hoảng hồn: “Chuột gì mà to dữ ? Mẹ đo , cái kích thước là tính luôn đuôi đó?”
“Chưa , nếu tính cả đuôi thì còn dài nữa!” Trân Mẫn lắc đầu thở dài. “Mẹ cũng là chuột nhà nhiều quá mà dạo cứ như quỷ ám . Không chừng cả ổ chuột từ nhà kho chuyển hết sang nhà chứa đồ cũng nên. Tụi nó còn ngang nhiên thế thì đúng là chịu hết nổi! Ba con mới quyết định sửa mấy cái kệ gỗ trong kho, bọc thêm lưới sắt xung quanh để tụi chuột chui nữa, còn thêm cửa để tiện lấy đồ. Giờ chắc ổng vẫn đang loay hoay sửa đó, đoán hôm nay chắc xong .”
Từ ngày nhà chuột quậy phá, Lương Hàm Nguyệt chuyển phần lớn thực phẩm gian, nhưng bên ngoài vẫn để một ít. Dù gì thì bố cô mỗi ngày chỉ ở trong gian sáu tiếng, thời gian còn vẫn sinh hoạt bình thường, nếu gì bên ngoài thì bất tiện đủ đường.
dù là kệ gỗ tủ gỗ cũng chống nổi lũ chuột thích đào bới. Nếu quây thêm lưới sắt, Trân Mẫn và Lương Khang Thời chắc chắn chẳng thể yên tâm nổi.
Lương Hàm Nguyệt nhún vai: “Thế thì để ba cứ lo chuyện đó . Còn con sẽ xử lý con tôm hùm .”
Cô hít sâu một , lấy hết can đảm, một tay ấn lên con tôm, tay còn cầm d.a.o bếp, chuẩn đập nó cho bất tỉnh.
kịp tay, Trân Mẫn chen qua, đẩy cô sang một bên, giật phắt con d.a.o: “Để , con vụng lắm, đập kiểu gì cũng trật!”
Nói , bà nhanh nhẹn đeo găng tay, d.a.o trong tay lia một phát chuẩn xác đầu tôm hùm. Sau đó, một tay nắm đầu, một tay giữ đuôi, xoay nhẹ một cái, đầu đuôi tách rời.
Lúc con tôm thì thấy to lắm, mà đến khi cắt mới phát hiện đầu nó chiếm hết hơn một phần ba cơ thể, lượng thịt còn trông chẳng bao nhiêu. Trân Mẫn gỡ bỏ lớp vỏ, rút chỉ lưng, moi hết phần thịt bên trong , cắt thành từng miếng nhỏ.
Thịt tôm hùm trắng phau, phớt chút hồng nhạt. Bên cạnh, Lương Hàm Nguyệt nóng chảo, thả một miếng bơ đáy. Bơ chạm nhiệt tỏa hương thơm ngào ngạt, kịp cho tôm mà bụng sôi réo.
Trân Mẫn cắt tôm thành từng miếng nhỏ cỡ nắp chai, bỏ lên chảo áp nhanh. Thịt tôm chuyển dần sang màu đỏ hấp dẫn, Lương Hàm Nguyệt liền rắc chút tiêu đen xay nhuyễn cùng muối biển. Chảo nhấc xuống, cô đợi nổi mà gắp ngay một miếng bỏ miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-187-tom-hum.html.]
Thịt tôm mềm, dai nhẹ, càng nhai càng ngọt, vị tươi rói hòa với chút béo của bơ, thơm đến nỗi đầu lưỡi cũng nhảy múa.
Trân Mẫn cũng gắp một miếng, bỏ miệng vỗ tay xuýt xoa: “Trời ơi, ngon dữ !”
Lương Hàm Nguyệt ăn mà phì . Xem cái kiểu cảm thán ngay từ miếng đầu tiên, chắc kịp cảm nhận mùi vị , chẳng qua là danh tiếng của tôm hùm cho say mê !
So với con tôm hùm bự chảng, đám vẹm xanh cô nhặt bỗng trở nên kém sang hẳn. Cô lười biếng luộc sơ qua cho lệ, tiện tay bỏ luôn hai cái càng tôm hấp chung, gọn gàng khỏi nghĩ!
Lương Hàm Nguyệt ăn một miếng tôm hùm nhanh tay chia phần còn thành ba suất, gắp phần của Lương Khang Thời bỏ bát, chuẩn mang ngoài gian để ba cô ăn lúc còn nóng.
Vừa đầu , cô chợt phát hiện gì đó . "Mẹ ơi, chân bên của Tiểu Hắc xem, sưng lên ?"
Lúc càng tôm hùm kẹp, Tiểu Hắc chảy m.á.u, cũng bình thường, nên Lương Hàm Nguyệt tưởng chuyện xong. Ai dè mới về nhà bao lâu, chân nó sưng phồng thấy rõ, so với chân bên trái thì lớn hơn hẳn một vòng.
Trân Mẫn một cái là nhận ngay: " , sưng vù lên kìa!"
Bà lập tức chạy lấy đá lạnh trong tủ để chườm cho Tiểu Hắc.
Không do đau chân mà Tiểu Hắc chỉ im lặng một góc, rên một tiếng. Nhìn mà xót ruột, Lương Hàm Nguyệt liền gỡ một miếng thịt từ càng tôm hùm hấp, đặt mặt nó. Tiểu Hắc cúi đầu ăn xong, cô mới nhẹ nhàng nâng chân của nó lên, thử bóp nhẹ một cái.
Không thấy nó kêu đau, chắc là nghiêm trọng lắm, chườm đá một lúc là thôi.
Ngay lúc , Đại Thanh thấy Lương Hàm Nguyệt đang cầm chân Tiểu Hắc, cứ tưởng hai đứa đang chơi trò bắt tay, vui vẻ chạy tới… thẳng chân giẫm lên cái chân sưng vù của bạn .