Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 186: Tôm hùm

Cập nhật lúc: 2026-02-22 08:26:33
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là đầu tiên, ngoài cỏ dại , Lương Hàm Nguyệt mới thấy thứ gì đó mọc lan tràn khắp nơi đến mức thể dùng cụm từ “mênh m.ô.n.g bát ngát” để miêu tả.

 

Lớp trai xanh dày đặc phủ kín các mỏm đá, đến mức cô còn thấy hình dáng nguyên bản của bãi đá nữa. Đứng cảnh , cô mà nhịn chứ?

 

Không chần chừ, Lương Hàm Nguyệt lập tức tìm một chỗ tương đối bằng phẳng tiến gần mép biển. Đám trai xanh cần cạy đục gì cả, chỉ cần nắm c.h.ặ.t giật mạnh là xong. Trong khi cô tất bật thu hoạch, Đại Thanh và Tiểu Hắc ngoan ngoãn bờ quan sát. Thỉnh thoảng, cô gọi chúng một tiếng để đảm bảo chúng chạy lung tung, còn tay thì vẫn thoăn thoắt lựa mấy con trai lớn mà hái.

 

Bất chợt, cô ngẩng đầu lên, thấy vách đá phía bắc dấu vết sóng biển bào mòn đến tận độ cao đáng kinh ngạc. Điều đó nghĩa là lúc thủy triều lên, nước sẽ dâng cao đến tận đó, và nơi cô đang bây giờ chắc chắn cũng sẽ nhấn chìm. Bảo mà đám trai xanh lộ nhiều đến thế—chắc phần lớn thời gian, chúng vẫn sống ngập trong nước biển.

 

Thấy thu hoạch đủ, cô cũng nấn ná thêm, phần vì lo cho Tiểu Hắc và Đại Thanh đang chờ bờ.

 

Cô tiếp tục men theo bờ biển tiến về phía bắc. Giờ đây, vách đá sừng sững mà cô thấy từ xa ngay mắt, tạo thành một mũi đá nhọn hoắt, sóng biển gào thét đập vách đá, tạo nên những âm thanh cuộn trào đầy uy lực.

 

Từ đây về phía nam, cô thể thấy bờ biển uốn lượn kéo dài bất tận, nơi địa hình thấp dần xuống tạo thành một vùng bờ biển thoai thoải. Mỗi đợt sóng vỗ bờ rút , để lộ dải cát rộng lớn lấp lánh ánh mặt trời. Đó chính là những nơi quen thuộc với cô—bãi hàu và vịnh ốc biển.

 

Nhìn quang cảnh mắt, Lương Hàm Nguyệt bỗng thấy nơi cũng cần một cái tên.

 

Mũi trai sanh.

 

Cái tên vẻ tao nhã hơn so với bãi hàu, cô nghĩ một lúc gật gù hài lòng.

 

Đứng vách đá cao, cô phóng tầm mắt về phía đất liền. Vì địa hình gập ghềnh, từ đây cô thể thấy căn biệt thự đảo khu vườn xung quanh.

 

ở phía tây, chếch về hướng nam, một ngọn núi thấp. Dựa địa hình mà cô từng khảo sát, đây hẳn là núi đá nhỏ, ngay phía bắc hồ câu cá. Những dòng suối từ núi chảy xuống, một nhánh dẫn đến hồ câu cá, cung cấp nước cho nhà cô, còn một dòng lớn hơn thì chảy về phía bắc, đột ngột rẽ gấp sang phía đông và đổ biển, ngay phía bắc mũi trai xanh.

 

Dòng sông nuôi dưỡng cả một khu rừng.

 

rõ từng loài cây, Lương Hàm Nguyệt vẫn thể thấy khu rừng rộng bằng rừng ong mật ở phía nam biệt thự, nhưng tán lá dày đặc, cây cối xanh um, như một viên ngọc lục bảo khổng lồ giữa núi và biển.

 

Có lẽ tới cô nên thử khám phá khu rừng . Nghĩ , cô âm thầm ghi nhớ trong lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-186-tom-hum.html.]

Lương Hàm Nguyệt ngoài cũng lâu, cô sợ bố lo lắng nên chỉ cao quan sát một lượt phong cảnh xung quanh vội vàng dẫn hai chú ch.ó con về nhà.

 

 

Khi bóng dáng Lương Hàm Nguyệt cùng chiếc xe điện xuất hiện ngoài sân biệt thự, trong sân chỉ mỗi Trân Mẫn.

 

Cô phấn khởi hét lớn: “Con mang về một món ngon đây! công lao lớn nhất hôm nay của con, mà là của Tiểu Hắc!”

 

Trân Mẫn quá quen với chuyện con gái biển tiện tay xách theo ít hải sản về, nên chuẩn sẵn một cái thau từ .

 

Ngay đó, một con tôm hùm to bự, vỏ xanh trong veo, óng ánh ánh mặt trời, thả thau inox.

 

Trân Mẫn tròn mắt: “Đây là… tôm hùm hả?”

 

Bình thường bà chỉ thấy tôm hùm tivi, mà khi chúng nấu chín, đỏ au, còn con thì vẫn còn sống nhăn răng!

 

Lương Hàm Nguyệt gật đầu: “ ạ! mà con tự bắt , là Tiểu Hắc mò từ khe đá đó! Ngay ở bãi hàu mò ốc , giờ hai con bao giờ phát hiện trong mấy cái khe đó tôm hùm .”

 

Trân Mẫn bật : “Tại vì góc của hai con khác Tiểu Hắc, con thấy nó lùn tịt ? Dòm mấy cái khe đá dễ như ăn kẹo!”

 

Bà ngắm nghía con tôm hùm một hồi chợt hỏi: “Mà Nguyệt Nguyệt , tôm hùm ăn kiểu gì đây?”

 

Thật , hiểu của Lương Hàm Nguyệt về tôm hùm cũng khá khẩm gì cho cam. Tôm hùm thì cô từng ăn, chứ tôm càng nhỏ như tôm càng xanh, tôm sú thì ăn nhiều . cô từng , một trong những cách chế biến ngon nhất là áp chảo với bơ rắc thêm chút muối biển, chẳng cần cầu kỳ, là đủ để cảm nhận vị ngon thuần túy của thịt tôm.

 

Chỉ điều… thế thì tiên lấy thịt !

 

Lương Hàm Nguyệt con tôm hùm trong thau vẫn còn sống nhăn, càng thì to, đập lộp cộp thành inox đến rợn , cô bỗng thấy chùn bước.

 

Cô liền lảng sang chuyện khác: “Ba ?”

 

 

Loading...