Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 185: Tôm hùm

Cập nhật lúc: 2026-02-22 08:26:32
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám hải âu ở đây vốn chẳng sợ , nhưng từ lúc Lương Hàm Nguyệt săn b.ắ.n ít để mũi tên, bọn chúng dần dần trở nên cảnh giác hơn. Đại Thanh sủa um trời, Tiểu Hắc cũng chịu thua, ngẩng đầu hú lên inh ỏi, khí thế bừng bừng nhằm thẳng đàn hải âu trung mà quát nạt.

 

Từng đàn hải âu lượn lờ mặt biển như những dải mây cuộn, tiếng kêu của chúng vẫn vang vọng ngay cả giữa âm thanh ầm ầm của sóng vỗ. hai nhóc con chỉ dám dọa dẫm mấy con đơn lẻ đậu bãi đá mà thôi.

 

Mặc kệ hai con ch.ó con chơi đùa bên mép nước, Lương Hàm Nguyệt tranh thủ cạy hàu. Hôm nay gió biển lớn hơn khi, sóng vỗ bờ đá tạo thành từng lớp bọt trắng xóa.

 

Xem hôm nay thích hợp để xuống nước. Vừa , cô nghĩ, là lát nữa thử bãi đá móc mấy b.úi rong biển mang về. Sóng mạnh thế , nếu cẩn thận mà trượt chân, cuốn xa thì toang.

 

Ngồi xổm một lúc lâu, hai chân bắt đầu tê rần, Lương Hàm Nguyệt dậy duỗi chân cho đỡ mỏi. lúc đó, cô thấy Tiểu Hắc đang phục một tảng đá lớn, dùng móng cào cào cái gì đó.

 

Cô phì , thầm nghĩ con ch.ó chỉ chăn vịt, giờ còn tự giác học nghề cào biển, tìm đồ ngon trong mấy khe đá cơ đấy.

 

ngay giây tiếp theo, Tiểu Hắc bỗng tru lên đau đớn!

 

Lương Hàm Nguyệt giật vội chạy tới, cua kẹp ?

 

Nhìn kỹ , đúng thật là một cái càng đang kẹp c.h.ặ.t chân của nó, mà càng cua—mà là một con tôm hùm xanh dài hơn ba mươi phân!

 

Cô tạm gác sự ngạc nhiên sang một bên, vội vã giải cứu bàn chân của Tiểu Hắc khỏi cặp càng . May mà con tôm lực quá mạnh, cộng thêm bàn chân lông giúp giảm lực siết, nên kiểm tra kỹ cũng thấy chảy m.á.u.

 

Con tôm hùm xanh dường như định nhân lúc hỗn loạn mà chuồn , nhưng Lương Hàm Nguyệt nhanh tay chộp lấy, nhấc bổng nó lên.

 

Cô và Trân Mẫn từng đến bãi hàu nhiều , thấy đủ loại cua, ốc biển, nhưng đây là đầu tiên phát hiện tôm hùm!

 

Lương Hàm Nguyệt xoa xoa móng vuốt của Tiểu Hắc, vỗ đầu nó khen ngợi: “Giỏi lắm nha! Về nhà cho ăn khô bò!”

 

Cô nhét con tôm hùm balo, tiện tay cắt thêm ít rong biển bỏ chung. Khi đang cắt, Lương Hàm Nguyệt bất ngờ phát hiện một con ốc phượng hoàng tuyệt im nền cát lớp nước cạn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-185-tom-hum.html.]

Rong biển thì đáng để xuống nước, nhưng con ốc thì đủ hấp dẫn để cô lội một chút. Dù cô cũng đang ủng cao cổ, thế là cẩn thận bám mấy tảng đá, chậm rãi bước xuống làn nước biển, với tay nhặt lấy con ốc.

 

Thì đây chỉ là một chiếc vỏ rỗng, sóng đ.á.n.h dạt bờ. Lương Hàm Nguyệt thích chính cái vỏ —vỏ ốc phượng hoàng cao, nhọn, bề mặt những họa tiết hình trăng lưỡi liềm lấp lánh, sắc màu rực rỡ như một bức tranh sơn dầu mà đại dương vẽ nên.

 

Chiếc vỏ nhỏ hơn lòng bàn tay cô một chút, nhưng vẫn nguyên vẹn. Điều khá hiếm, vì ch.óp ốc sắc nhọn thường dễ vỡ khi va đá ngầm.

 

Cô nâng niu cất chiếc vỏ túi. Đi biển chỉ để kiếm đồ ăn ngon, Lương Hàm Nguyệt còn sở thích sưu tầm vỏ sò, vỏ ốc . Trong phòng khách căn biệt thự đảo của cô một chiếc bình thủy tinh lớn, bên trong chứa đầy những vỏ ốc bé xíu mà cô nhặt suốt thời gian qua.

 

Hàu cũng cạy kha khá, rong biển gom đủ, còn vớ bẫm cả tôm hùm xanh và ốc phượng hoàng. Mục tiêu hôm nay coi như thành xuất sắc, nhưng Lương Hàm Nguyệt chợt nảy ý định lên phía bắc bãi hàu xem thử.

 

Có điều, hôm nay cô còn dắt theo hai cái “đuôi” nhỏ.

 

Lương Hàm Nguyệt liếc Đại Thanh và Tiểu Hắc, thấy hai nhóc hôm nay ngoan, chạy lung tung. Ngoại trừ vụ Tiểu Hắc dại dột chọc trúng càng tôm hùm, thì chung gây họa gì đáng kể.

 

Thôi thì luôn .

 

Từ bãi hàu về phía bắc, chân là một vùng đất sỏi đá lổn nhổn, đường còn tệ hơn đoạn ban nãy. Lúc xóc nảy một chút, ít vẫn còn thể chạy xe điện. khu vực thì hết cách—chỗ thì gồ lên, chỗ lõm xuống thành mấy cái hố lớn, gập ghềnh thế xe điện thì đảm bảo m.ô.n.g thể nào yên vị yên .

 

Thế là Lương Hàm Nguyệt quyết định chỉ mang theo hai con ch.ó, nhẹ nhàng tiếp tục tiến lên.

 

Càng , cô càng nhận địa hình đang dần dốc lên, mặt đất mỗi lúc một cao hơn, bờ biển cũng trở nên cheo leo. Trước mắt là một triền đá kéo dài, ở nơi xa nhất, địa hình nâng lên tạo thành một vách đá cao sừng sững, lẩn khuất trong màn sương biển.

 

Thay vì vội vã leo lên vách đá, Lương Hàm Nguyệt dừng quan sát bờ biển bên cạnh. Trên đó, vô vỏ trai xanh bám dày đặc thành từng mảng, độ phủ dày chẳng kém gì đám hàu ở bãi đá ban nãy.

 

Trai xanh, còn gọi là hải hồng, thực là một loại vẹm biển. Lương Hàm Nguyệt từng ăn vài , nhưng so với hến thì độ ngon còn kém một bậc, nên cô vẫn thích hến hơn. thì khác, vì lượng trai xanh mắt cô… quá sức kinh hoàng!

 

 

 

Loading...