“Con cũng kiếm ít hạt giống d.ư.ợ.c liệu. Nếu tìm loại hiếm thì ít nhất cũng kim ngân hoa với bạc hà, để hè còn nấu nước uống giải nhiệt, thanh lọc cơ thể.”
“Còn kem chống nắng nữa,” Lương Hàm Nguyệt nhớ điều quan trọng, hối hận, “Con nghĩ tới chuyện cháy nắng nên mua dư. Giờ trong nhà chỉ còn hai tuýp của con mua từ thôi. chắc giờ ai cũng cần kem chống nắng, mua dễ . Bố cứ thử tìm xem, nếu thì cũng , vẫn cách che chắn vật lý mà.”
Lương Khang Thời gật đầu, cẩn thận ghi từng món.
Trân Mẫn bổ sung: “Kiếm xem tủ đông , kéo về hai cái.”
“Nhà sẵn hai tủ đông với một tủ lạnh ? Còn đủ ?”
Trân Mẫn lắc đầu: “Nửa cái tủ đông đầy kem mà con mua . Mùa đông năm ngoái, nhà một đống bánh bao, sủi cảo để trữ đông, khi nhiệt độ đột ngột tăng dọn hết tủ lạnh, suýt nữa đủ chỗ chứa. Hai cha con còn câu cá nữa, tủ lạnh với tủ đông lúc nào cũng nhồi căng hết mức.”
Nhà họ vốn thói quen trữ đông thực phẩm để phòng khi cần. Dù tình huống khẩn cấp thì những lúc bận rộn lười nấu ăn, chỉ cần lấy túi sủi cảo trong tủ luộc lên là ngay bữa ăn ngon lành. Tiện lợi, nhanh gọn, mà vẫn đảm bảo đủ chất.
Trân Mẫn bổ sung: “Hơn nữa, chắc mua tủ đông . Anh cứ mang về hai cái để dự phòng, mấy cái đang dùng mà hỏng thì còn cái . Anh sửa tủ đông, nhỡ mà hư mà cái mới thì phiền lắm đấy.”
Lương Khang Thời gật gù: “Được, tủ đông chắc dễ kiếm. Thành phố điện, giữ tủ đông cũng chẳng để gì. Còn gì nữa ?”
Trân Mẫn suy nghĩ một lát : “Hôm Vạn Thúy bảo nhà chị cũng chuột phá, chắc năm nay chuột hoành hành ghê lắm. Nếu với Lão Hoàng kiếm ít bả chuột thì chắc chắn bán chạy.”
Nói đến đây, bà nhắc đến chuyện kho nhà cũng chuột ghé thăm. Dù nâng bậc cửa lên cao, cửa sổ cũng căng lưới thép cẩn thận, nhưng thường xuyên, vẫn khó tránh lúc sơ suất để chuột chui .
“Lão Lương, xem tìm thêm lưới thép . Em vẫn thấy dùng bả chuột an lắm. Nếu còn định trữ lương thực trong kho, nhất là đóng giá kệ xong bọc hết bằng lưới thép.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-184-tom-hum.html.]
Danh sách vật dụng cần mua mỗi lúc một dài, Lương Khang Thời sợ nhớ hết nên lấy giấy b.út ghi cẩn thận.
Bố bận rộn lập danh sách đồ cần mua, còn Lương Hàm Nguyệt thì phóng xe điện khỏi cổng. Hôm nay cô định đến bờ biển cạy thêm hàu về phơi khô hào sấy, tiện thể cắt ít rong biển mang về.
Muốn đổi lấy vật dụng cần thiết thì tiên hàng để trao đổi. Lương Hàm Nguyệt định bán gạo bột mì, nên cô nhắm đến nguồn tài nguyên biển thể tái tạo trong gian.
Lần , cô còn dẫn theo Tiểu Hắc và Đại Thanh. Hai nhóc ngày thường chỉ loanh quanh trong sân, rộng lớn bên ngoài mà chẳng chạy nhảy, chắc hẳn cuồng chân lắm .
Cô nghĩ bờ biển ít dã thú, đặc biệt là vùng hàu sinh sống bãi đá ngầm, nơi đó ngoài hải âu thì chẳng gì nguy hiểm, cho tụi nhỏ đó chơi cũng .
Trước cô phóng xe điện , Tiểu Hắc sung sướng chạy tung tăng theo . Cô thỉnh thoảng ngoái đầu , thấy rõ Tiểu Hắc đang tận hưởng tự do một cách trọn vẹn—đây chắc chắn là đầu tiên nó thoải mái chạy như kể từ lúc chào đời, còn lẩn quẩn loanh quanh trong sân nhà.
Chạy chán, Tiểu Hắc liền nhảy phóc lên xe, ngoan ngoãn chỗ để chân . Còn Đại Thanh… ngay cả khi cô chạy xe ở tốc độ thấp nhất, nó vẫn theo kịp, thế nên từ đầu đặt thẳng giỏ xe.
Ba thầy trò tiếp tục lên đường. Trước khi đến bờ đá ngầm còn vượt qua một đoạn đường gập ghềnh. Tiểu Hắc khôn ngoan ôm c.h.ặ.t lấy chân Lương Hàm Nguyệt, lúc cô mới giật nhận nó lớn quá , lên còn cao hơn cả đầu gối . Trong khi đó, Đại Thanh, đầu tiên ngoài chơi, vẫn đang ngơ ngác biển rộng phía xa, hai cái tai cụp xuống xóc đến mức lắc lư loạn xạ.
Tới nơi, Lương Hàm Nguyệt quan sát xung quanh, thấy bóng dáng dã thú nào. Thế là cô thả hai nhóc cho chúng tha hồ chạy nhảy, còn thì xuống cạy hàu.
Tiểu Hắc bơi, mấy ngày nay Lương Hàm Nguyệt cứ thấy nó lội xuống ao rượt đám vịt, trông vẻ hài lòng với công việc ch.ó chăn vịt của . Vì , khi thấy nó lội nước trong những khe đá nông gần bờ biển, cô cũng cản, chỉ để ý đừng để nó chạy vùng nước sâu.
Còn Đại Thanh chắc bơi, mà hình như nó cũng sợ biển. Suốt từ nãy đến giờ cứ quẩn quanh bên chân Lương Hàm Nguyệt, thỉnh thoảng tò mò ngước lên trời, sủa ăng ẳng về phía mấy con hải âu bay ngang qua.