Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 182: Phân bón

Cập nhật lúc: 2026-02-22 08:26:29
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm , Lương Khang Thời và Lương Hàm Nguyệt chất một cốp xe khoai tây đến nhà máy đổi phân bón. Đi cùng họ còn Hoàng Nhất Phong.

 

Ông chẳng ruộng để trồng trọt, chỉ định khai phá một khoảnh đất nhỏ trong sân để trồng rau nên cũng cần nhiều phân bón. Nghe nhà Lương Hàm Nguyệt định đổi, ông cũng bám theo. Dù , phần quá ba trăm cân thể dùng tiền mua, mua thì phí.

 

Đến nơi, họ mới phát hiện phụ trách phát phân bón lão chủ nhà máy mà trông giống cán bộ chính phủ hơn. Hơn nữa, quy định “mỗi hộ gia đình mua tối đa ba trăm cân phân bón bằng tiền” cực kỳ dễ dãi. Lương Khang Thời tận mắt thấy ít giở trò tách hộ khẩu, bố một nhà, vợ chồng một nhà, thế là dùng tiền mua hẳn sáu trăm cân phân.

 

Nhân viên nhà máy thừa nhưng cũng mặc kệ. Dù gì, mua thì họ cũng tìm cách phát hết phân . Lương thực thất thu chẳng chỉ dân làng chịu khổ, mà là vấn đề chung của tất cả .

 

Ngoài phân bón, họ còn phát kèm hai gói hạt giống. Lương Hàm Nguyệt lấy một cái túi dẹt xem, bao bì hình minh họa, chỉ bốn chữ to đùng: Mướp siêu năng suất.

 

Gói còn thì đơn giản hơn nhiều, hoặc đúng hơn là… chả bao bì gì cả, chỉ là một túi nylon đựng mấy cục trông giống củ gừng.

 

Phát hạt giống mướp thì dễ hiểu, vì đây vốn là loại rau cho năng suất cao, chăm thì mỗi mẫu đất thu cả chục tấn mướp. còn cái đống gừng ? Gia vị thì cũng thứ thiết yếu đến mức phát miễn phí?

 

Lương Khang Thời lôi một củ , săm soi một hồi cau mày: “Bố thấy cái hạt giống gừng . Hình như bố thấy nó ở … Để bố nhớ xem…”

 

Còn kịp nhớ , bên nhân viên cầm loa phóng thanh thông báo về hạt giống phát.

 

Đầu tiên là hạt giống mướp. Dân ở đây là nông dân, ai mà chẳng trồng mướp, nên nhân viên chỉ sơ qua. Quan trọng nhất là nhắc nhớ rằng thời kỳ mướp kết trái cần nhiều nước, nếu nước sinh hoạt qua sử dụng thì cứ tưới thẳng ruộng mướp. Còn nếu trồng xong mà ăn hết, chính phủ sẽ cử đến thu mua định kỳ.

 

Lương Hàm Nguyệt thấy bên cạnh lầm bầm: “Dặn dò gì cái chuyện đấy, lũ rút, nước giếng còn sắp tràn ngoài, ai cần tiết kiệm đến mức tưới nước rửa rau cho mướp chứ. là dân thành phố ý thức bảo vệ môi trường ghê ha!”

 

Bây giờ thì đúng là thiếu nước, nhưng chắc. Lương Hàm Nguyệt thầm nghĩ.

 

Tiếp theo là phần giới thiệu về loại hạt giống “ như củ gừng”. Nhân viên thông báo đây thực là giống dương khương.

 

Dương khương trông vẻ giống gừng nhưng chẳng tí liên quan nào đến gừng cả. Tên chữ “khương” nhưng thực chất tên khoa học của nó là cúc vu, thuộc họ cúc, chẳng họ hàng gì với gừng hết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-182-phan-bon.html.]

 

Loại kết cấu giòn, ăn thì thơm, ngọt do chứa nhiều tinh bột.

 

Lương Khang Thời chợt nhớ : “Hồi nhỏ bố từng ăn dưa muối từ dương khương. Nhà trồng bao giờ, nhưng bố phần mọc mặt đất của nó trông giống cây hướng dương lắm.”

 

Lương Hàm Nguyệt xong phần giới thiệu liền gật đầu: “ , bảo dương khương thuộc chi hướng dương mà.”

 

Nhân viên tiếp tục giải thích: “Dương khương chịu hạn, chịu rét cực , sức sống dẻo dai, kén đất, là cây thảo lâu năm.”

 

"Nói đơn giản thì, chỉ cần trồng một , dương khương sẽ tự sinh sôi nảy nở nhanh ch.óng, mỗi năm tăng sản lượng lên gấp 20 . Dù vùi trong nền đất âm 40 độ, nó vẫn sống dai như đỉa, đến mùa xuân đ.â.m chồi. Gặp hạn hán thì sản lượng giảm, nhưng vẫn c.h.ế.t.”

 

“Bà con đem về trồng quanh nhà, hoặc những chỗ đất bỏ hoang ngoài vườn, thậm chí ven đường cũng . Sau thể thu hoạch củ dương khương đất, còn phần lá phía thể thức ăn cho gia súc.”

 

“Tuy nhiên, dương khương thích đất cát, khi trồng bà con nên rải một lớp cát xuống .”

 

Sau khi giải thích, ai cũng thấy hứng thú với loại cây , đa đều dự định trồng thử.

 

Chờ đám đông tản , một nhân viên khác mới hỏi: “Anh nghĩ chương trình trồng dương khương giúp giảm bớt khủng hoảng lương thực ?”

 

Nhân viên thuyết trình im lặng một lúc, nhún vai đáp: “Bên cũng chẳng kỳ vọng dương khương giải quyết vấn đề. Chủ yếu là vì nó giúp cố định đất, chống xói mòn thôi.” Thực tế, hệ thống rễ của dương khương cực kỳ phát triển, nhiều công trình chống sa mạc hóa ở Tây Bắc đều dựa loại cây .

 

Người gật đầu: “Mùa đông tàn phá khủng khiếp quá.”

 

Cả thành phố gần như chẳng còn cái cây nào nguyên vẹn. Ở vùng nông thôn, những sườn núi gần đó trơ trụi từng mảng lớn. Nếu khí hậu ngày càng khắc nghiệt hơn, lượng cây sống sót sẽ còn ít hơn nữa.

 

“Hy vọng việc trồng dương khương thể mang chút hiệu quả.”

 

 

Loading...