Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 180: Phân bón

Cập nhật lúc: 2026-02-22 08:26:27
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

vội vàng kiểm tra mấy bao lương thực xung quanh, lập tức phát hiện một bao bột ngô chuột gặm thủng, một nắm bột màu vàng nhạt rơi vãi khắp nơi.

 

Lương thực chuột c.ắ.n !

 

Vạn Thúy nhấc bao bột ngô để riêng, ăn thì dám ăn, mà bỏ thì tiếc đứt ruột. Trong đầu cô chợt lóe lên suy nghĩ: “Giá mà trong nhà còn nuôi gà thì , ăn thì cho gà ăn, đỡ lãng phí.”

 

Tiếc rằng bây giờ mua gà con cũng khó. Cô hỏi mấy chỗ bán giống, gà con đang cực kỳ khan hiếm, mua đặt cọc bằng lương thực xếp hàng chờ đợi. Cô danh sách đặt hàng mà ghi, hàng dài dằng dặc đến tận tháng năm. Thế nên cô cũng vội đặt cọc, nghĩ rằng thể kiếm chỗ nào bán gà ngay lập tức.

 

Tạm gác chuyện mua gà sang một bên, Vạn Thúy vội kiểm tra xem còn bao nhiêu lương thực hư hại. May mắn là cô phát hiện kịp thời, ngoài nửa bao bột ngô chuột c.ắ.n, chỉ hai củ cải gặm lỗ chỗ.

 

Trên kệ vẫn còn mấy bao gạo và bột mì, là lương thực mà cô đổi từ đám thu mua của chính phủ hồi mùa đông bằng ngô nhà trồng. Khi nước lũ tràn , Vạn Thúy và Lương Hà nhanh trí đặt những bao lên kệ cao nhất, nhờ mà chúng ngập nước.

 

Vì ngại khuân qua khuân , mấy bao vẫn luôn để nguyên cao. Vạn Thúy ngước lên bao bột mì lớn, trong đầu ước chừng xem liệu thể bê xuống . bàn tay của —hai ngón cụt một nửa, lực nắm yếu—chắc dễ gì bê nổi.

 

Vừa lúc Vạn Thúy vươn tay lên kệ lấy bao bột mì, Lương Hà từ bên ngoài lao . Anh qua cửa sổ thấy cô đang cố gắng với tới cái bao nặng trịch ở tầng cao nhất, liền hoảng hốt kêu lên “A a a!” chạy tới ngăn . May mà gọi kịp lúc, để cô bê xuống.

 

Lương Hà vỗ vỗ n.g.ự.c , hiệu để giúp. Anh lên chiếc ghế nhỏ mà Vạn Thúy , cẩn thận bê bao bột mì xuống.

 

Thấy trót lọt, Vạn Thúy tiện thể bảo: “Lấy luôn mấy thứ khác xuống .”

 

Lương Hà sang , ánh mắt đầy thắc mắc. Vạn Thúy thở dài giải thích: “Chuột nhà , gặm mất hai củ cải.Em xem thử đống lương thực kệ phá .”

 

Lúc Lương Hà mới ngoan ngoãn theo, bê từng món xuống. Vạn Thúy kiểm tra hỏi: “Bên nhà máy phân bón tin tức gì ?”

 

Lương Hà lắc đầu.

 

Vạn Thúy bực c.h.ử.i: “Lão chủ nhà máy đúng là đồ vô lương tâm! Loại lòng đen sì thế , trời phạt thì đúng là bất công!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-180-phan-bon.html.]

 

Sắp đến mùa gieo trồng , mà phân bón là thứ thể thiếu. Ngay gần làng Lương một nhà máy phân bón nhỏ, mặc dù ngừng sản xuất gần nửa năm, nhưng trong kho vẫn còn chất đống hàng tồn.

 

Ấy thế mà khi dân làng đến hỏi mua, lão chủ giở trò ép giá. Một cân phân mà lão đòi đổi năm cân lương thực! Tiền mặt lão thèm nhận, chỉ lương thực, thì khỏi bán!

 

Ai cũng một mẫu ruộng cần trăm cân phân bón, đất thì còn dùng nhiều hơn. Hạt giống còn gieo, mùa màng thấy mất toi năm trăm cân lương thực, chẳng ép dân làng đến đường cùng ?

 

dân làng Lương cũng chẳng dạng . Họ kéo đến nhà lão chủ, chật cứng ngoài cổng, gì cả—chỉ đó trừng mắt cho lão sợ.

 

Lương Hà cũng theo chân bà con góp mặt sáng nay, coi như tăng thêm khí thế.

 

“Chắc lão còn thù chuyện bọn đến nhà máy phản đối.” Vạn Thúy lẩm bẩm một , chẳng cần Lương Hà phản ứng. “Nhà máy của lão ô nhiễm kinh khủng, nước giếng cả làng bốc mùi hôi thối, còn bắt tụi im miệng ?”

 

Lương Hà chẳng chẳng rằng, chỉ gật đầu, cúi xuống nhặt một viên đá lên nền đất: [Chiều tiếp.]

 

Vạn Thúy thấy mà xót. Thời tiết dạo quá nóng, tầm hơn hai mươi độ, gió mát dễ chịu, nhưng nắng thì ngày nào cũng gay gắt. Bầu trời trong veo một gợn mây, mặt trời ch.ói chang từ sáng đến chiều. Mới sáng một lượt mà cổ Lương Hà cháy nắng thành một cái “V” tự nhiên rõ ràng.

 

lúc đó, ngoài sân gọi tên Vạn Thúy. Cô chạy xem, thì là hàng xóm cùng Lương Hà đến nhà lão chủ nhà máy phân bón.

 

Hàng xóm mặt mày rạng rỡ, vui vẻ báo tin: “Đổi phân bón ! Nếu mua ba trăm cân thì chỉ cần trả tiền, còn hơn ba trăm cân thì đổi bằng lương thực, đổi kiểu gì cũng , một cân đổi một cân.”

 

Vạn Thúy sững : “Lão chủ nhà máy sợ hả?”

 

“Không ,” hàng xóm giải thích, “lão báo cảnh sát. khi cảnh sát đến tìm hiểu tình hình, họ báo cáo lên . Người từ thành phố xuống gì với lão, thế là bây giờ chịu đổi phân bón .”

 

Vạn Thúy bĩu môi đầy khinh bỉ: “Thế cũng là sợ còn gì! bảo mà, chính quyền vẫn về phía nông dân chúng . Không bọn trồng lúa thì dân thành phố ăn gì?”

 

 

Loading...