Lương Hàm Nguyệt chuyển đống hộp sữa bột qua xe của , cùng Lương Khang Thời gập ghế xuống, để thể nhét chiếc xe điện .
Lương Khang Thời bỗng nhiên :
"Ngày chú Hoàng của con tặng ba một cái cần câu, chắc về nhà tìm , giờ dịp dùng ."
Lương Hàm Nguyệt ngạc nhiên:
"Ba rảnh rỗi câu cá từ bao giờ thế? Hai còn hứng thú biển hả?"
Lương Khang Thời hề hề:
"Không biển, bên hồ chứa nước thôi. Chưa kịp thả mồi tới, cứ tưởng họ đến bắt tụi ba. Cả hai vội vàng vác cần bỏ chạy, chú Hoàng con chạy chậm hơn, còn để ba 'bia đỡ đạn'. Sau mới , chỉ tới nhắc là xuống nước, mà lúc vẫn mùa cấm câu."
Lương Hàm Nguyệt thế thì phì :
"Thế mà cũng chạy, chẳng gì sai mà tự nhiên thấy chột ?"
Mua sắm xong thứ trong kế hoạch, hai cha con giờ đến cửa hàng vật liệu xây dựng. Tầng hầm ở gian trong đảo thành, cần chuyển hết gạo, bột mì từ cửa hàng đó. Ngày mai nhà cung cấp siêu thị sẽ giao hàng, gian cửa hàng đủ chứa.
Đến nơi, Lương Khang Thời bảo Lương Hàm Nguyệt cứ thu đồ , ông sẽ ghé qua tiệm thiết nước gần đó mua bộ máy nước nóng:
"Để lắp trong nhà ở đảo."
Việc mua máy nước nóng mà cần lắp đặt cũng kỳ lạ, nhưng chủ tiệm và Lương Khang Thời đều quen vì cùng kinh doanh một con phố. Lương Khang Thời viện cớ mang về quê lắp, xa quá, dẫn thợ bất tiện. Thêm nữa, ông tự tay lắp , chỉ nài nỉ ông chủ giảm giá một chút.
Ông chủ thấy quen , liền giảm cho ông ba trăm nghìn, thậm chí còn cho mang hàng đến tận nơi. Khi nhân viên rời khỏi cửa hàng, Lương Hàm Nguyệt lập tức chuyển luôn cái máy nước nóng gian.
Nhìn dư tài khoản giảm rõ rệt, Lương Khang Thời hỏi:
"Còn thứ gì cần thiết mà mua nhỉ?"
Lương Hàm Nguyệt suy nghĩ một lúc :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-18-bong-vai.html.]
"Hạt giống. Hồi sáng con chợ đầu mối nhưng chẳng thấy cửa hàng bán hạt giống nào cả."
Lương Khang Thời gật đầu:
"Mai ba về quê dọn cái sân, than đá đặt sắp giao đến . Trên đường về nếu gặp cửa hàng hạt giống, ba sẽ ghé mua."
Than đá chở bằng xe tải đến, đổ ngay sân, phần dọn kho là việc của gia đình. Lương Khang Thời về quê định tự tay hết, nhưng sân nhà đang tuyết tan chảy, nước đọng bùn nhão tiện. Ông nghĩ xem thể trải tấm bạt lớn cỏ khô, rơm rạ để lót nền .
Sau khi bàn bạc xong, hai cha con lái xe trở về nhà. Trên đường , họ nhận điện thoại từ Trân Mẫn, rằng bà mua nhiều bông vải quá, xe chở hết, cần tới giúp.
Lương Hàm Nguyệt liền nhận nhiệm vụ, tranh thủ lúc xung quanh camera, cô chuyển bộ đồ xe gian.
Tới nơi hẹn, xe của Trân Mẫn quả nhiên đầy ắp. Những bộ quần áo mua về đều gói thành từng bọc lớn bằng vải, chất cao gần đụng nóc xe. Thùng xe là một chiếc hộp đựng đồ cực lớn, bên trong nhét đầy giày dép bỏ hộp giấy.
Thấy Lương Hàm Nguyệt tới, Trân Mẫn than thở:
"Quần áo mùa đông cồng kềnh quá, mua chẳng bao nhiêu mà chất đầy xe. Mẹ về về giữa chợ và nhà mấy . Con thu giúp đống bông vải và vải vóc qua xe con ."
Ngoài quần áo đủ bốn mùa cho cả nhà, Trân Mẫn còn mua nhiều vải. Phần lớn là vải cotton, từ màu trơn đơn giản đến họa tiết hoa văn bắt mắt.
"Bây giờ ai mập ai gầy, mua vải để dành tiện hơn. Những kiểu quần áo đơn giản, đều may hết."
Lương Hàm Nguyệt lời, chuyển hết bông vải xe. Dù chiếc xe giống như hố đen, bỏ mãi đầy, ánh mắt bán bông bắt đầu lộ vẻ nghi hoặc. Trân Mẫn vội trừng mắt liếc Lương Hàm Nguyệt một cái. Lương Hàm Nguyệt chỉ nhún vai:
"Xe hết chỗ ạ!"
Người nọ gượng gạo: "Xe chị rộng ghê ha."