Bảo vệ đối chiếu xong, lập tức lùi hai bước, nhường đường cho đoàn xe qua.
Ngay khi thấy mấy chiếc xe tải , Lương Hàm Nguyệt chủ động dừng xe . Dễ Quân thì càng nhạy bén hơn, liếc qua đoán phận của đối phương. Bà hiệu cho Lương Hàm Nguyệt hạ kính xe xuống chăm chú quan sát, như thể khắc sâu hình ảnh của vị quý phu nhân đầu.
“Đi thôi, Nguyệt Nguyệt.” Đợi mấy chiếc xe tải khuất bóng cánh cổng khu biệt thự, Dịch Quân mới thu ánh .
-
“Chị dâu, chị quen ở An Thành ?” Người đàn ông cầm lái tò mò hỏi.
Quý phu nhân ngạc nhiên: “ từng đến An Thành bao giờ.”
Người đàn ông nhíu mày: “Lạ nhỉ? Hồi nãy hai phụ nữ cứ chằm chằm chị mãi. tưởng là quen của chị chứ.” Nói đến đây, ngập ngừng: “Chẳng lẽ là cũ của biệt thự 16?”
Quý phu nhân lập tức hỏi: “Cậu chắc chắn là hai phụ nữ?”
“Chắc chứ! Nhìn giống hai con.”
Quý phu nhân chỉ nhạt, để tâm lắm: “Không cần bận tâm, khi là cư dân khác trong khu, thấy mới chuyển tới nên tò mò thôi. Chủ cũ của căn biệt thự là một cặp vợ chồng, con cái, cũng chẳng còn ai thích. Nếu lo hai đó nghĩ quẩn liều, thì Minh Húc cần nhúng tay sắp xếp việc cho họ từ mùa đông năm ngoái. , khi khu tị nạn giải tán, cả hai đều từ chối nhận công việc mới mà chạy nương nhờ họ hàng ở .”
Người đàn ông lái xe cũng gật gù: “Căn biệt thự là do chọn đó! Bình thường mà , vị trí của nó trong khu cũng chẳng , khuất, xa cổng chính. bây giờ thì hóa , càng hẻo lánh càng , đỡ dòm ngó.”
Nghe , quý phu nhân nhíu mày. Đó cũng chính là điều khiến bà hài lòng ngay từ khi bước khu biệt thự: “ Minh Thăng, với là đối diện khu mấy tòa chung cư cao tầng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-178-phan-bonp.html.]
Người đàn ông tên Tề Minh Thăng vội giải thích: “Chị dâu, đúng là vài tòa chung cư, nhưng nó chắn nắng nhà , ảnh hưởng gì cả.”
Quý phu nhân thầm c.h.ử.i một tiếng “đồ ngu” trong lòng. là đầu óc chẳng linh hoạt chút nào, chẳng trách chỉ thể dựa trai để ăn, chứ chẳng cửa chen chân quan trường.
ngoài mặt, bà vẫn giữ giọng dịu dàng: “ chỉ nghĩ, bên đó tầm rộng, cao xuống là thể thấy rõ tình hình bên . Hơn nữa, theo , An Thành vẫn điện trở , trong khi biệt thự khu nhà nào cũng máy phát. Đến tối, cả khu sáng trưng như ban ngày, chỉ sợ những leo mấy chục tầng lầu bên thấy mà sinh lòng ghen ghét, ai họ suy nghĩ gì.”
Quý phu nhân chỉ nhẹ nhàng chỉ một điểm, nhưng trong lòng bà tính xa hơn nhiều. Không nước, điện, mấy tòa chung cư cao tầng chẳng khác nào hòn đảo cô lập, lên xuống thôi cũng đủ mất nửa cái mạng. Lâu dài, ai điều kiện đều sẽ bỏ chạy, nhà trống rớt giá t.h.ả.m hại, cuối cùng biến thành một khu ổ chuột khổng lồ, dân nghèo chen chúc. Để một khu biệt thự đối diện khu ổ chuột, còn để đám đó thẳng sang cảnh sống sung túc bên , chẳng là châm dầu lửa, cố tình kích thích mâu thuẫn ?
Tề Minh Thăng chớp chớp mắt, ngơ ngác. Anh đúng là từng nghĩ tới chuyện . mà đồ đạc chở đến , giờ tìm một căn biệt thự khác hơn e rằng dễ. “Vậy… là em bảo xây cao tường rào lên một chút nữa?”
Quý phu nhân kịp trả lời thì xe đỗ cửa biệt thự 16. Bà phí lời với cái tên ngốc nữa, liền mở cửa xe, để hai đứa nhỏ xuống .
Cô bé trong đó tầm mười bốn, mười lăm tuổi, thấy bức tường cao ba mét mặt thì lập tức trợn tròn mắt: “Mẹ ơi! Xấu quá ! Sao biến sân nhà thành thế chứ?”
Cô bé bĩu môi, nũng nịu kéo tay : “Mình nhất định chuyển nhà ? Con vẫn thích căn nhà thể biển hơn.”
Quý phu nhân dịu giọng dỗ dành: “Lộ Lộ, ngoan nào. Bố con điều đến đây việc, nên chúng chuyển nhà. Nếu con thích những bức tường , thể trồng hoa leo lên, biến nó thành một bức tường hoa xinh . Hai con thi xem ai trồng hơn, con Tiểu Hân nhé?”
Bà nhiều với lũ trẻ. Thực tế, Tề Minh Húc tìm đủ cách để điều đến An Thành, thậm chí còn chấp nhận hạ nửa bậc chức. Còn về căn nhà cũ ven biển mà con gái yêu thích, lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ chìm đại dương. chồng bà vẫn còn trẻ, thời cuộc vẫn còn nhiều biến động, cơ hội để ông ngoi lên chẳng thiếu.
Vừa bước xuống xe, bé trông chỉ bảy, tám tuổi dứt khoát lắc đầu: “Con trồng tường hoa gì hết! Con cô Lưu chơi với con cơ! Cô Lưu ạ?”