Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:18:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lưu Kim Hà thấy cô chậu hoa liền bảo: "Cái đó là lúc cái Hoan còn ở nhà nó trồng đấy, nó , bác mang về đây, nuôi đến tận bây giờ."

Lưu Kim Hà dứt lời thì một ông cụ từ nhà chính : "Ai đến thế?"

Lâm Tịch sang, ông cụ cũng tầm hơn sáu mươi tuổi, trông già nua hơn Lưu Kim Hà nhiều.

"Bạn cái Hoan, lên thủ đô nên ghé qua thăm nó." Lưu Kim Hà đáp.

Ông cụ gì nữa, nhưng vẻ mặt cực kỳ phức tạp.

Sao thể phức tạp cho , ông Từ Đại Phú cả đời chỉ hai mụn con, đứa ông thương nhất là Từ Hoan Hoan, nỗi đau đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh đến giờ nghĩ vẫn khiến ông mất ngủ hằng đêm.

"Vào , thăm nó một cái." Giọng Từ Đại Phú so với lúc nãy khô khốc hơn nhiều, còn mang theo chút nghẹn ngào, ông cũng thật nhanh trong nhà.

Lúc Lưu Kim Hà gỡ chùm chìa khóa cửa xuống, dẫn Lâm Tịch về phía gian nhà phía Tây đối diện cổng. Lúc mở cửa, bà giải thích với Lâm Tịch: "Ông nhà bác đến giờ vẫn chấp nhận chuyện cái Hoan nó , cứ nghĩ đến con bé là một trận."

"Cháu hiểu mà bác." Lâm Tịch hiểu cảm xúc của Từ Đại Phú, giống như cô, khi ông nội mất, cô cũng thường xuyên thoát , đôi khi hoảng hốt cứ ngỡ ông vẫn còn ở đó.

Lưu Kim Hà thở dài, đẩy cửa , Lâm Tịch cũng thấy bộ khung cảnh trong gian phòng.

Căn phòng nhỏ một bàn thờ, bên đặt di ảnh đen trắng của Từ Hoan Hoan đang tươi, trong lư hương ảnh cắm đầy chân hương tàn. Hai bên đặt điểm tâm và trái cây theo mùa.

Trái cây tươi, thường xuyên, bàn thờ một cái chậu, bên trong chứa đầy tro tiền vàng. Ngoài những thứ đó , cả gian phòng trống trơn một đồ vật nào khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-9.html.]

Lưu Kim Hà đến bàn thờ, kéo ngăn kéo bàn lấy mấy nén hương, châm lửa một cách thành thục.

"Cái Hoan nhà bác tính tình , bạn bè nhiều, hai năm thường xuyên đến thăm nó, giờ thì ít đến ." Lưu Kim Hà cắm hương lư, châm thêm mấy nén đưa cho Lâm Tịch.

"Cũng là lẽ thường thôi ạ, mất thì cũng mất , cuộc sống của vẫn tiếp tục về phía mà." Lưu Kim Hà , nhưng bà cũng giống Từ Đại Phú, vẫn thoát . Hai ông bà cứ nghĩ, nếu họ cũng nhớ đến Hoan Hoan nữa, thì ai còn nhớ đến con bé đây?

Lưu Kim Hà một câu , rằng khuất chỉ cần vẫn còn nhớ đến thì đó thực sự c.h.ế.t . Lưu Kim Hà nhớ con gái quá, bà cố chấp tự lừa dối . Bà bức ảnh tường, hốc mắt ươn ướt.

Lâm Tịch thu hết cảm xúc của bà mắt, cô an ủi thế nào. Vốn là khéo ăn , nhưng giây phút cô cũng thấy cạn lời.

Lâm Tịch gì, Lưu Kim Hà cũng cần cô trả lời, mấy lời kiểu như "nén bi thương" mấy năm nay bà nhiều , nhưng bà nén .

Làm mà nén , bà mang nặng đẻ đau sinh Từ Hoan Hoan, lúc đó bé xíu ôm đầy tay, nuôi nấng từ lúc đỏ hỏn đến tận hai mươi lăm tuổi, một đứa con ngoan ngoãn như thế, luôn.

Lâm Tịch tự nhiên đón lấy hương, giơ lên cao quá đầu nghiêm trang vái, cắm lư hương. Mùi đàn hương theo khói bay lên lan tỏa khắp căn phòng.

"Thôi, lên phòng khách cháu." Lưu Kim Hà nhanh điều chỉnh cảm xúc.

Điều đúng ý Lâm Tịch, cô đồng ý ngay, hai cùng về phía nhà chính.

Vừa cửa là phòng khách, bên trong bày một bộ bàn ghế gỗ hồng sắc , ti vi đang chiếu kênh hý kịch, giọng hát ê a của vở "Quý Phi say rượu" vang lên. Từ Đại Phú ở phòng khách, cửa phòng phía Đông đóng kín, chắc ông đang ở trong đó.

 

 

Loading...