Không ngoa khi , đây là quả táo ngon nhất Lâm Tịch từng ăn.
lúc , Tiết Mẫn trung bay về phía một góc phòng, trường kiếm trong tay biến thành sợi dây thừng màu bạc ánh đỏ.
Khi bà đến gần, rèm cửa ở góc đó lay động theo gió.
Lâm Chung Huân theo ánh mắt Lâm Tịch, : "Tu vi của Thượng Kê trong mắt con chẳng đáng nhắc tới, con đang vờn đấy. Đợi con chơi chán, Thượng Kê sẽ ném hỏa ngục."
"Có địa ngục thật ạ?" Lâm Tịch tò mò hỏi.
"Thế giới , thế giới khác thì . Đến lúc đó bố tự cách." Trên tay Lâm Chung Huân xuất hiện một cốc nước đá, bên cắm cái ống hút màu hồng.
Ánh mắt Lâm Tịch dừng Mã Ngọc Phân đang hôn mê bất tỉnh ở góc tường.
"Thế bà tính ạ?"
Ánh mắt Lâm Chung Huân lạnh tanh: "Bà cơ thể con là do Thượng Kê dùng thẻ bài Di Hồn (đổi hồn). Thẻ giúp bà tương thích với cơ thể con, nhưng một khiếm khuyết c.h.ế.t , đó là mỗi năm bà dùng hai thẻ bài Cố Hồn (giữ hồn). Nếu kịp thời dùng thẻ bài, chẳng mấy chốc bà sẽ cơ thể đào thải."
"Loại linh hồn chiếm xác khác thế , khoảnh khắc bà trở về với trời đất sẽ sét đ.á.n.h lửa thiêu, cho đến khi linh hồn còn chút sinh khí nào, cuối cùng tan biến hư vô." Lâm Chung Huân Mã Ngọc Phân như một đống rác rưởi, chán ghét tột cùng.
Lâm Chung Huân tiếp tục phổ cập kiến thức cho Lâm Tịch: "Việc chiếm xác chia nhiều trường hợp, nhưng chỉ loại cướp đoạt xác khác mới trừng phạt. Như con đấy, xuyên trọng sinh đều là một loại nhân quả. Trong trường hợp đó, chỉ cần trả xong nhân quả sẽ phạt, khi c.h.ế.t già thậm chí còn nhận công đức."
"Người mang công đức khi đầu t.h.a.i , con đường kiếp sẽ thuận lợi hơn nhiều." Lời Lâm Chung Huân khiến Lâm Tịch vỡ lẽ.
"Thế còn con? Mẹ con thì ạ?" Tiếng "" Lâm Tịch gọi trơn tru vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-776.html.]
Lâm Chung Huân khẽ: "Sau khi thành 100 nhiệm vụ xuyên nhanh, bố cùng con ký thỏa thuận chuyển nhượng phần lớn công đức . Sau khi khỏi căn phòng , con và Mã Ngọc Phân sẽ trở về dung mạo vốn ."
"Những đứa con Mã Ngọc Phân sinh , trong mắt sẽ trở thành con của bà và La Khánh Phong. Còn con, sẽ trở thành đứa con do con nuôi lớn."
Nói đến câu cuối cùng, vẻ mặt Lâm Chung Huân chút gượng gạo. Ông chuyện đối với Lâm Tịch mà khó xử.
Họ thể đổi ấn tượng của cả thế giới về Tiết Mẫn, nhưng thể ảnh hưởng đến nhận thức của Lâm Tịch.
Giống như trong thế giới truyện sắc hiệp , nhận thức của Chung Thục Yến vĩnh viễn thể đổi .
Lâm Tịch khuôn mặt đầy vẻ áy náy của Lâm Chung Huân, sang Tiết Mẫn đang nắm trong tay một cục "linh hồn" trong suốt thể thấy bằng mắt thường.
Cô : "Chỉ cần bố bình an trở về, thế là hơn bất cứ điều gì ."
Giấc mơ cha song Lâm Tịch mơ suốt hai mươi năm, khó khăn lắm mới cơ hội thành hiện thực, dù kết cục cô đều chấp nhận.
Hơn nữa cô nghĩ, Tiết Mẫn và Lâm Chung Huân chắc chắn tốn nhiều công sức mới về đây.
Thế là đủ , chỉ tiếc cho ông nội cô. Nếu ông nội còn sống, thấy Lâm Chung Huân trở về, Tiết Mẫn cũng từng rời , chắc chắn ông sẽ vui lắm.
Lâm Chung Huân như suy nghĩ của Lâm Tịch, ông : "Cái c.h.ế.t của ông nội con tai nạn."
Lâm Tịch phắt ông, mắt đầy kinh ngạc và phẫn nộ: "Là ai? Là ai hại ông?"
Trong hơn hai mươi năm cuộc đời Lâm Tịch, ông nội Lâm Tông Bình như một ngọn núi lớn, ông ít ít lời, nhưng dù xảy chuyện gì, ông vẫn luôn đáng tin cậy như thế.