Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 761

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:51:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Tịch bật dậy, mở mắt thao láo đến tận sáng.

Sáng hôm , ăn xong bát b.ún mễ tuyến do Trì Hương Bình nấu, Lâm Tịch sang nhà bà bác Tôn Thảo Hoa.

Bà bác Tôn Thảo Hoa đang nắng khâu đế giày, bên cạnh đặt một cái đài radio, đang phát điệu sơn ca Vân Nam, tiếng hát "A li li a li li" cứ văng vẳng bên tai, mà tẩy não thực sự.

Ít nhất là xong câu , trong đầu Lâm Tịch giờ giai điệu .

Bà Tôn đeo kính lão, thi thoảng ngân nga theo đài một hai câu. Sau lưng bà là một bụi hoa giấy nở rực rỡ, tay bên cạnh cái gùi, gùi đặt cái mẹt, mẹt ấm pha và mấy cái chén. Nghe thấy tiếng bước chân, bà ngẩng đầu lên, thấy Lâm Tịch thì "a" một tiếng, dậy nhà lấy đĩa hạt hướng dương và bánh kẹo .

Bánh là loại bánh kiểu cũ, vỏ giòn rụm rơi đầy vụn, nhân đậu xanh cứng cứng bên trong, ngọt lắm, uống cùng bà Tôn pha, giải ngấy mùi thơm thoang thoảng dễ chịu.

"Bác ơi, cái con trai bác định giới thiệu cho cháu dạo tên là Lê Thăng ạ?"

Trong tiếng địa phương tỉnh Điền, Lê Thăng và Lý Sinh phát âm gần như giống hệt , chỉ khác chút ngữ điệu, sự khác biệt nhỏ khiến nhiều nhầm lẫn.

Bà bác chữ nên sự nhầm lẫn càng rõ ràng.

Bà " " mấy tiếng, liếc bếp thì thầm bí hiểm: " , đúng , cái khổ đấy."

Câu của bà bác khiến Lâm Tịch cảm giác "quả nhiên là thế". Cô ghé sát bà, cầm cái đế giày bà đang khâu lên mân mê, thuận thế hạ thấp giọng:

"Sao thế ạ? Có chuyện gì xảy ạ?"

Cái vẻ lén lút của cô thỏa mãn cực độ tâm lý thích "tám" chuyện thiên hạ của bà Tôn Thảo Hoa. Bà : "Lần bác định mối cho mày mà thành , nhiệm vụ đột xuất đúng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-761.html.]

"Vâng, đúng ạ." Lâm Tịch đóng vai hảo.

"Nghe bác gái mày bảo, thương nặng trong nhiệm vụ đó, liệt giường mãi đến mấy hôm mới tỉnh đấy. Tội nghiệp lắm, bảo gầy như cái cột điện ." Bà Tôn đến đây còn vẻ áy náy.

Bà thấy đúng là tạo nghiệp, thấy trai cao ráo, nghề nghiệp định nên mối cho cháu gái họ. May mà thành, chứ thì cái mặt già chẳng giấu với Trì Hương Bình.

Khỏi cần nghĩ bà cũng Trì Hương Bình chắc chắn sẽ vác gậy sang tìm bà c.h.ử.i . Tuy bà sợ, nhưng già đầu , chắt cũng , đ.á.n.h với em dâu họ thì ngại c.h.ế.t.

"Anh mới tỉnh hai hôm nay ạ?" Lâm Tịch hỏi.

"Chắc cũng hai ba ngày , bác gái mày mới thăm hôm về mà." Bà Tôn xong, giật cái đế giày trong tay Lâm Tịch, tiếp tục khâu vá.

Lâm Tịch khẩy trong lòng. Cô thấy mấy "" đúng là kìm nén nữa, tin là vội vàng liên lạc với cô ngay. E là tối qua lúc nhắn tin cho cô, là lúc mới phép cầm điện thoại cũng nên?

"Sao tự nhiên mày hỏi thế?" Bà bác thắc mắc.

"Cháu bạn cảnh sát ở Bắc Kinh, mấy hôm chuyện với nhà tự nhiên nhắc đến chuyện , cháu nhớ bác định giới thiệu nên sang hỏi thăm chút. Mà bác vẫn khâu đế giày thế? Mắt mũi chịu ?"

Bà Tôn Thảo Hoa gật gù, cũng chẳng nghi ngờ gì: "Già , già , chịu nữa . Trước một đôi đế giày bác khâu mấy ngày là xong, giờ cả tháng trời mới rặn một đôi."

Bà chép miệng, vẻ vẫn chịu thua tuổi già. Bác gái của Lâm Tịch , tay cầm một túi mận.

"Mận tao lấy bên nhà bà ngoại mày về đấy, chua, mày cầm ít về mà ăn."

Lâm Tịch cũng chẳng khách sáo, nhà cô gì ngon cũng mang sang biếu bác. Nói chuyện thêm một lúc, thấy Trì Hương Bình nhắn tin gọi về, cô mới chào về.

 

 

Loading...