Lúc Khương Doanh tang thi vây kín, khi Lâm Chung Huân cứu, cô cảm thấy giải thoát vì mạng sống sắp kết thúc, nhưng phần nhiều là lo lắng cho Khương Tiểu Tâm.
Khương Tiểu Tâm mím môi, quẹt nước mắt, trong lòng thầm hạ quyết tâm.
"Chị Doanh Doanh, chị đây, em chuyện với chị."
"Được. Đi, chị em nhà chuyện." Khương Doanh dậy, dắt tay cô bé nhà.
Ngay khi định đóng cửa, cánh cửa cũ nát nhà chú Từ ai đó đẩy mạnh từ bên ngoài. Có lẽ do đẩy dùng lực quá mạnh, hoặc do nhà cửa ở căn cứ Húc Nhật lâu năm tu sửa, cánh cửa cứ thế đẩy bung , đổ rầm xuống.
Nếu Khương Doanh và Khương Tiểu Tâm thủ nhanh nhẹn, chắc chắn một trong hai cánh cửa đè bẹp dí xuống đất .
Khương Doanh ngoài, thấy Phong Khinh Khinh đang trố mắt cảnh tượng mặt, dường như ngờ chỉ đẩy nhẹ một cái mà cửa hỏng.
Khoảnh khắc thấy Phong Khinh Khinh, Khương Tiểu Tâm như con nhím xù lông, toát lên vẻ đề phòng cực độ.
Cô bé bước lên một bước, chắn mặt Khương Doanh. Thấy cảnh , lòng Khương Doanh ấm áp và vui vẻ lạ thường.
Cô cảm thấy tấm chân tình bỏ cuối cùng cũng đền đáp. Cô kéo Khương Tiểu Tâm lưng .
Có con điên xuất hiện, bình thường nên tránh một chút.
"Doanh Doanh, cô về cũng một lúc , chắc cô cũng thấy mấy lời đồn đại trong căn cứ nhỉ." Phong Khinh Khinh mặc một chiếc váy liền màu trắng, dù cố giữ sạch sẽ nhưng trong thời buổi thiếu nước vẫn lấm tấm những vết bẩn giặt sạch .
giữa cái môi trường ai cũng mặc đồ đen, xám, xanh cho đỡ bẩn, thì một Phong Khinh Khinh "nguyên cây trắng" quả thực như một phong cảnh lạ mắt đập mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-736.html.]
Trước khi Phong Khinh Khinh đẩy Khương Doanh bầy tang thi, kiểu như cô tuy "não tàn" nhưng vẫn khối kẻ theo đuổi.
Khương Doanh chẳng đoán nổi mạch não của con điên , mà cô cũng chẳng buồn đoán, tốn thời gian tốn sức lực: "Cô cái gì?"
Phong Khinh Khinh liếc đám đông đang xúm xem náo nhiệt, trong lòng bực bội vô cùng. Cô hiểu nổi, mạt thế đến nơi , ăn bữa nay lo bữa mai mà đám dân đen vẫn thích hóng hớt như hồi mạt thế thế nhỉ.
Cứ như hóng chuyện thì chúng nó c.h.ế.t bằng.
Phong Khinh Khinh thẳng lưng, thẳng Khương Doanh: " đến tìm cô là cho cô , hề đẩy cô. Là tự cô ngã bầy tang thi. tin cô phán đoán của riêng ! Chắc chắn sẽ oan uổng cho !"
Câu Phong Khinh Khinh đầy vẻ "đại nghĩa lẫm nhiên". Nếu Khương Doanh trong cuộc, thêm hai ba mươi nhân chứng xung quanh, chắc cô cũng tin Khương Doanh vô tội, hãm hại .
Màn diễn của Phong Khinh Khinh vẫn kết thúc, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y, vẻ vô cùng yếu đuối nhưng kiên cường: "Cô Khương , thể vì là bạn gái hiện tại của A Húc, còn cô là bạn gái cũ của mà cô nhắm , hãm hại như ."
"Mấy ngày nay hiểu lầm, gì cũng phản bác, vì trong sạch. Hơn nữa cô bỏ mạng, thanh minh thì cũng ích gì ?" Một giọt nước mắt lăn dài má Phong Khinh Khinh.
" giờ cô trở về , cô cho sự thật, rõ ràng là cô tự ngã vòng vây tang thi, đúng ?" Phong Khinh Khinh chằm chằm Khương Doanh.
Trong khoảnh khắc đó, mắt cô chuyển sang màu tím nhạt, đồng t.ử cũng lờ mờ dựng lên.
Khương Doanh như thế, trong vô thức định mở miệng hùa theo lời cô .
Lời đồng tình sắp thốt khỏi miệng, thái dương Khương Doanh bỗng đau nhói, đầu óc trong nháy mắt trở nên minh mẫn. Nhận hành động của , Khương Doanh sợ toát mồ hôi lạnh.