Sau đó cô dùng công nghệ nhận diện hình ảnh của Baidu, nhận diện bộ mặt thật của cái chum . Một chiếc đỉnh đồng xanh vuông vức.
Chiếc đỉnh đồng năm cô mười hai tuổi, Mỹ đấu giá mang về trong buổi đấu giá ở Hương Cảng (Hong Kong), tiền đấu giá quy đổi nhân dân tệ là ba trăm năm mươi triệu.
Văn Minh Nguyệt chuyện cho bất cứ ai, nhưng chuyện giải đáp thắc mắc khó Văn Minh Nguyệt bao năm qua.
Dù Cố thị và cảnh gia đình nhà họ Văn của cô một trời một vực, ông cụ Cố và ông nội cô đúng là chiến hữu, nhưng hai chẳng qua chỉ cùng lính ba năm thôi.
Giữa họ đúng là tình chiến hữu, nhưng khi mỗi xuất ngũ thì phai nhạt gần hết . Theo lời ông nội cô kể, ông và ông cụ Cố gặp khi họ năm sáu mươi tuổi .
Lúc đó ông cụ Cố đến thị trấn của họ khảo sát, ông nội cô bày sạp bán những món đồ cổ thu thập từ các thôn làng ở thị trấn.
Hai gặp mặt, nhận , ông cụ Cố theo ông nội cô về nhà một chuyến, từ đó về , thư từ qua giữa họ bỗng nhiên trở nên thường xuyên.
Chưa bao lâu, bố cô qua đời vì t.a.i n.ạ.n giao thông, đầy hai năm, ông nội cô cũng mắc bệnh nặng. Lúc hấp hối, gửi gắm cô cho ông cụ Cố.
Chu Cẩm sững sờ, bà sang Văn Minh Nguyệt.
Văn Minh Nguyệt , đẩy một tờ giấy A4 in sẵn sang: "Quen mắt ạ? Dì Chu?"
Chu Cẩm bức ảnh bản vẽ, sắc mặt đổi ngay lập tức, là đương gia chủ mẫu Cố thị. Dù Cố Hủ coi trọng, dù bà thiện cảm với Cố thị, cũng tham gia việc ăn của Cố thị, bà cũng chiếc đỉnh bản vẽ là một món đồ đấu giá Cố thị vận chuyển đến Hương Cảng mười bốn năm .
Bố chồng bà ông cụ Cố , đó là bảo vật gia truyền nhà họ Cố, nếu nhà họ Cố xoay vòng vốn thực sự khó khăn, sẽ bao giờ mang bán. Về điều Chu Cẩm tin, nhưng thế thì ? Chuyện nhà họ Cố bà vốn chẳng tư cách can thiệp.
Bà Văn Minh Nguyệt, hồi lâu , bà thở dài một thật sâu: "Xin , dì đây là đồ nhà con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-717.html.]
Bà những lời ơn dưỡng d.ụ.c nữa, lấy một tài liệu từ trong túi xách mang theo đưa sang: "Đây là bộ bằng chứng trong tay dì."
Ngừng một lát, Chu Cẩm : "Hy vọng con tận dụng . Đập c.h.ế.t chúng nó."
Chu Cẩm sải bước rời , nhanh biến mất khỏi tầm mắt Văn Minh Nguyệt.
Chu Cẩm từ quán cà phê chọn về nhà họ Cố, mà thẳng đến sân bay gần nhất, bắt máy bay nước ngoài.
Trong thời gian , điện thoại bà bao giờ ngừng reo, cần nghĩ cũng là nhà họ Chu gọi đến.
Mấy họ bao năm nay mỗi năm chỉ cần dựa chút tiền lọt qua kẽ tay Cố thị cũng đủ sống cuộc sống sung túc.
Họ từ hơn hai mươi năm , lúc Cố Yến Tây đời mơ tưởng đến việc Cố Yến Tây lên nắm quyền, đưa họ sống cuộc sống hơn.
Cố Yến Tây cũng phụ sự kỳ vọng, đến công ty việc ba năm, mỗi tháng đều sẽ lấy danh nghĩa giá cao nhất trong ngành gửi đơn hàng cho nhà họ Chu.
Những năm nhà họ Chu càng ỷ nhà họ Cố, Cố Yến Tây mắc bệnh AIDS, sắp đổ , nhà họ Chu còn khó chịu hơn cả Chu Cẩm.
Từ ngày tin tức truyền , phía nhà họ Chu sốt ruột như kiến bò chảo nóng, thậm chí còn tìm đến Chu Cẩm, mở miệng là mắng bà dạy dỗ Cố Yến Tây.
Cứ như Cố Yến Tây mắc bệnh AIDS là do bà , nực bao?
Từ khi Cố Yến Tây sinh , bà dạy Cố Yến Tây giữ trong sạch, lúc đó cảm thấy bà đúng chẳng chính là đám ?