Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 641

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:41:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chuyện bên phía Chung Thục Yến coi như tạm , nhưng diễn thì diễn cho trót, Lâm Tịch nhà họ Lục một hai đêm.

Lưu Tranh Nhi (bản gốc) cứ ru rú trong phòng, mãi đến khi em Lục lão đại dựng xong hàng rào mới dám ló mặt .

Sắc mặt cô tái nhợt, từ lúc tỉnh đến giờ vẫn còn ngơ ngác. Ký ức hơn một tháng qua cứ mơ hồ, như phủ một lớp voan mỏng, m.ô.n.g lung chẳng chút chân thực.

Lục lão tam lúc chia nhà cũng mặt, gã chẳng ý kiến gì. Gã các em bất mãn với .

thế thì chứ? Bất mãn đến thì khi gã cần tiền, họ vẫn ngoan ngoãn móc thôi.

thì một quan cả họ nhờ, nhà họ học như gã là vinh dự của gia tộc. Đến lúc đó chẳng cần gã mặt, mấy ông bô lão đến chia nhà hôm nay sẽ tự khắc ép bọn họ đóng góp cho gã.

Bàn bạc xong với bố, gã trở về phòng tây. Lưu Tranh Nhi đang ôm bé Phán Phán giường, nước mắt rơi lã chã. Cô cũng tại , nhưng cứ thấy Phán Phán là lòng cô trào dâng nỗi buồn khôn tả.

Bé Phán Phán ngoan ngoãn rúc lòng , cảm thấy vô cùng an tâm.

Lục lão tam về thấy hai con lóc tỉ tê, cau mày khó chịu. Nhớ đến gia thế nhà vợ, gã cố nén sự bực bội trong lòng.

"Sao thế ? Nhớ nhà ? Trước khi về bàn mà, ở nhà một thời gian thôi." Lục lão tam dịu giọng, xuống cạnh Lưu Tranh Nhi, quàng tay ôm lấy cô.

Lưu Tranh Nhi bật dậy như lò xo, khuôn mặt thanh tú mà từng mê mệt, giờ cũng thấy buồn nôn, cô nôn khan.

Bộ dạng của cô mắt Lục lão tam sáng rực lên.

"Tứ Nương, nàng t.h.a.i ?" Bố Lưu Tranh Nhi tuy chỉ cô là con gái, nhưng nhà họ xếp thứ tự chung cả dòng họ, bác cô ba cô con gái nên cô thứ tư.

Cái tên Tứ Nương là cách gọi mật của hai vợ chồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-641.html.]

Lưu Tranh Nhi đầu Lục lão tam, khóe miệng nhếch lên nụ lạnh: " thai? lấy cái gì mà thai? Chàng ngày đêm hú hí với con mụ góa họ Trương ở thành đông, chắc quên mất bao lâu leo lên giường nhỉ?"

Mắt Lưu Tranh Nhi ngấn lệ. Mụ góa Trương đó xinh , giỏi diễn kịch, Lục lão tam tằng tịu với ả từ bao giờ .

Tại về quê? Chẳng vì chuyện dan díu với mụ góa Trương lộ, sợ nhà chồng mụ trả thù tống tiền nên mới trốn về đây ?

Lưu Tranh Nhi vốn định nuốt cục tức , đàn ông ai chẳng trăng hoa, ngay cả bố cô cũng ba bốn bà vợ lẽ.

Lục lão tam chơi bời bên ngoài nhưng dẫn về nhà là .

giờ đây, mặt Lục lão tam, cô chỉ thấy ghê tởm tột độ: "Nếu t.h.a.i thật, dám để đẻ ?"

Lưu Tranh Nhi dắt tay Phán Phán ngoài, cô thẳng sang tìm chồng và chị em dâu, họ đều đang tụ tập trong phòng của bé Lục Đại Nữu ở chái tây.

Lâm Tịch đang xem đường kim mũi chỉ của Tôn Tiểu Vân và Trương Tiểu Thảo. Hai khâu vá khéo, hoa thêu tuyệt vời.

Lâm Tịch thậm chí còn thấy một bức thêu hai mặt tấm lụa đen.

Điều khiến Lâm Tịch vô cùng ngạc nhiên: "Chị hai, cái là chị tự mày mò đấy ? Giỏi quá mất!"

Trương Tiểu Thảo lớn thế , ngoại trừ lúc đẻ sinh đôi long phụng thì bao giờ ai khen ngợi như . Lúc sinh con khen giỏi, trong lòng cô cũng chẳng d.a.o động mấy.

thêu thùa thì khác, đây là việc Trương Tiểu Thảo yêu thích từ nhỏ. Được Lâm Tịch khen thẳng thừng như , cô e thẹn, vành tai đỏ ửng lên.

"Hồi quan huyện đại nhân mừng thọ năm mươi, tiệm thêu bọn chị nhập một bức tượng Phật thêu sẵn từ nơi khác về bán, hai mặt đều hình. Chị ngắm mãi, về nhà cứ mày mò xem thêu thế nào."

 

 

Loading...