Cái roi của Hồ Lỵ quất thẳng lưng Triệu Húc, Triệu Húc đau nhe răng nhưng tay vẫn dừng.
Hồ Hạ Vi thấy thế càng đào hăng hơn. Cô nó đ.á.n.h lúc nào cũng công bằng, roi tiếp theo chắc chắn đến lượt nó , Hồ Hạ Vi chảy cả nước mắt cũng dừng tay.
Bỗng nhiên, cái cuốc của nó chạm vật cứng, phát tiếng "coong" một cái.
Nó nhảy cẫng lên: "Đào trúng , đào trúng , Húc ơi, chị đào trúng ."
Triệu Húc vứt xẻng chạy , rạp xuống đất : "Cái hộp đen, là một cái hộp đen."
Hồ Lỵ kìm sang trai, Hồ Đại Vĩ chạy tới nơi .
Họ lớn lên ở cái sân nhỏ , mảnh đất họ xới tung lên bao nhiêu , bao giờ lòng đất chôn hộp.
Nghĩ đến việc từ khi bố mất, họ dù đây trồng rau gì cũng cần họ theo, trong lòng hai em một suy đoán táo bạo.
Hồ Đại Vĩ nhặt xẻng giúp đào, Hồ Lỵ cũng đ.á.n.h con đ.á.n.h cháu nữa, hai cùng xúm giúp một tay.
Hồ Hạ Vi và Triệu Húc cướp mất việc, Hồ Hạ Vi tới véo tai con gái bắt đầu giáo huấn.
Mười phút , cả đại gia đình nhà họ Hồ trong phòng khách, cái hộp chứa mười lăm mười sáu thỏi vàng mà im lặng.
Họ cảm giác thực tế như kiểu bỗng dưng giàu sổi. Họ vàng là giả, nhưng mỗi thỏi vàng đều nhãn mác, còn chữ Ngân hàng Hoa Hạ.
Nhìn đống hóa đơn bên trong, đều là bố họ mua khi qua đời. Nghĩ đến dáng vẻ yêu chiều vợ của ông cụ, mấy đều hiểu vàng ý nghĩa gì.
"Vi Vi, hỏi cái cư dân mạng xem thể để bà nội báo mộng cho bố và cô con ." Hồ Đại Vĩ con gái với ánh mắt đầy hy vọng.
Hồ Hạ Vi ngoan ngoãn gật đầu, nhưng khi nhắn tin cho Lâm Tịch, cô bé khéo léo sửa lời bố thành " thể báo mộng cho cháu và Triệu Húc ".
Bà nội với chúng nó như thế, chúng nó cũng nhớ bà mà!
Hồ Hạ Vi hùng hồn nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-618.html.]
Lâm Tịch nhận tin nhắn của Hồ Hạ Vi, chụp màn hình gửi cho Chung Thục Yến, Chung Thục Yến xem xong thì yên tâm hẳn.
Xuyên điều bà canh cánh trong lòng nhất giải quyết, cả nhẹ nhõm, còn về phần con trai con gái bà chẳng quan tâm lắm, đều hơn bốn mươi tuổi đầu , còn cần cầm tay chỉ việc ?
Nếu dạy dỗ con cháu thì cái tuổi đó coi như sống uổng.
Chung Thục Yến vật xuống giường ngủ. Cơ thể yếu quá, ngủ nhiều mới sức .
Ở thế giới Trái Đất, Lâm Tịch ngủ , cô lôi đồ cũ của bố xem xem , cố tìm cho một manh mối nào đó về gã đàn ông áo đen.
Lúc Đại Minh Bảo gọi điện đến: "Tiểu Tịch, nhà , tớ qua chuyện ."
"Qua , qua ." Lâm Tịch đang buồn bực, cũng tìm chuyện.
Đại Minh Bảo cúp máy cái rụp, vài phút đến nơi, tay xách theo ít đồ ăn vặt và bia.
Cô Lâm Tịch hì hì, giải thích: "Tớ sắp cưới mà, lo lắng, qua tìm tâm sự."
"Được thôi, , phòng khách uống?" Ban ngày trời mưa, sáng tối trời se lạnh, Đại Minh Bảo đang mặc áo khoác gió.
"Duyệt."
Lâm Tịch bày bàn, bếp lấy ít thịt khô lạnh do Sở Thiên Mặc mồi nhắm.
Vừa xuống, Đại Minh Bảo nôn nóng hỏi: "Tiểu Tịch, tò mò về chồng của ?"
Lâm Tịch thực sự tò mò lắm về đó, từ nhỏ cô Tiết Mẫn và đó do giới thiệu, hai bên thấy hợp thì đến với .
vẻ mặt hóng hớt của Đại Minh Bảo, cô gật đầu.
Đại Minh Bảo tít mắt, uống một ngụm bia, : "Hôm nay tớ với Tôn Hiển Tuyền chụp ảnh cưới về, lúc về thấy tớ đang gọi điện với dì tớ. Dì tớ bảo tớ là, chồng của tên La Khánh Phong, hồi đó ông cưới là vì trông giống yêu cũ của ông !"