Chung Thục Yến mặc kệ hàng xóm la hét bên ngoài, cứ thế đuổi, càng đuổi càng hăng.
Lão Lục nghĩ Chung Thục Yến điên thật , chạy gào lên: "Chung Thục Yến, tao bỏ mày, tao sẽ bỏ vợ!"
Thời xưa khác thời nay, ở cái thời đại , ai mà chồng bỏ thì đời khinh rẻ nhất, nhà đẻ cũng coi con gái chồng bỏ là nỗi nhục, nhà thậm chí còn dìm con gái xuống ao cho c.h.ế.t quách .
Lão Lục từ hồi trẻ dùng chiêu để dọa Chung Thục Yến, nào dọa cũng trúng phóc. Lão né đắc ý Chung Thục Yến, lão đợi Chung Thục Yến dừng tay. Lão tính cả , rượu mời uống uống rượu phạt thì cho mụ một bài học nhớ đời, ai can cũng .
Lão nhất định dạy cho Chung Thục Yến một bài học nhớ đời.
Nghe câu , Chung Thục Yến thấy vui, bỏ bà , bà cầu còn : "Bỏ, bỏ ngay và luôn! Nói thật cho lão nhé lão Lục, bà đây chán ngấy cái cảnh sống với lão . Đến mặt cháu chắt mà lão còn hổ, thì bà đây cũng chẳng cần mặt mũi nữa, hôm nay tính sổ với lão một cho xong."
"Cả nhà sáu đứa con, từ bé lão chỉ cưng mỗi thằng Ba. Từ lúc nó , cái gì ngon lão cũng dồn hết cho nó, giờ thì càng quá quắt, hận thể nhổ cả lông trong nhà đem cho nó."
"Trong nhà cái gì đều về tay thằng con quý t.ử của lão hết. Thằng Cả, thằng Hai, thằng Tư với hai đứa con gái chẳng sơ múi tí gì, hễ ai ho he cãi là lão đ.á.n.h cho một trận." Chung Thục Yến thực sự thấy uất ức cho nguyên chủ.
Bà đẻ tổng cộng sáu đứa con, mấy đứa đều ngoan ngoãn, hiếu thảo, chỉ thằng Ba là chiếm hết tài nguyên trong nhà, lúc nào cũng coi thường và chị em.
Mỗi tháng nó về nhà hai ba , nào về cũng hận thể vét sạch sành sanh đồ đạc trong nhà mang , ai dám là y như rằng đ.á.n.h một trận nhừ t.ử.
Nguyên chủ đ.á.n.h, đa phần đều là vì tranh giành quyền lợi cho mấy đứa con còn .
"Nếu chính tay đẻ thằng Ba, còn tưởng đấy là thiếu gia nhà ai cơ đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-613.html.]
Ba em Lục Cả, Lục Hai, Lục Tư đẩy đám đông chạy , thấy đang vác d.a.o rượt bố, sợ đến mức nhũn cả chân.
Vì cha thiên vị Lục Ba, nhu nhược, nên mấy em nhà họ Lục còn đều cực kỳ hiểu chuyện và đoàn kết, nhất là Lục Cả càng trầm .
hôm nay, trầm đến mấy cũng đỡ nổi cảnh , dồn hết sức bình sinh hét lên: "Mẹ! Cha!"
Chung Thục Yến hiếm khi sang Lục Cả một cái. Bình thường con cái gọi cha đều đặt cha , Lục Cả đặt lên thế , Chung Thục Yến đúng là hiếm gặp.
Lục Hai và Lục Tư lao tới, thì kéo lão Lục lưng, thì ôm lấy Chung Thục Yến cố giằng con d.a.o tay bà.
Chung Thục Yến đời nào để nó giằng , bà vung tay ném con d.a.o về phía , chẳng vô tình cố ý mà cắm phập ngay mu bàn chân đang giãy giụa của lão Lục.
Tiếng trẻ con , tiếng hàng xóm bàn tán im bặt trong tích tắc.
Lão Lục cúi đầu mu bàn chân , mãi một lúc mới rú lên như lợn chọc tiết.
Giây phút Chung Thục Yến cảm thấy sảng khoái vô cùng, thậm chí còn chút đắc ý. Trước cửa nhà bà cái ao, từ bé bà thích chơi ném đá nhảy mặt nước, ném đá nhảy đủ đô nữa.
Bà chuyển sang ném đá trúng đích, chà, xuyên mà tuyệt kỹ vẫn mai một. Chung Thục Yến vui lắm, tươi roi rói.
Nụ của bà thành công dọa cho đám c.h.ế.t khiếp thêm nữa, mấy hàng xóm gần Chung Thục Yến tự chủ mà lùi một bước.