Quân tình nguyện nhà Đoan Mộc trong tứ đại gia tộc cực kỳ ngông cuồng, nhưng ngờ ngông cuồng đến mức .
Sắc mặt Trì Thu Thủy trầm xuống.
Lâm Tịch ném tấm thẻ bài trong tay lên trời, tấm thẻ màu inox xoay tròn tốc độ cao trung, chân đám Lâm Tịch truyền đến chấn động như động đất.
Lão già Đoan Mộc và Gia Cát Viêm tấm thẻ bài bay lượn sắc mặt trắng bệch, sự ngông cuồng thấy nữa.
Lão già Âu Dương tấm thẻ bài , kìm nữa cảm thán tầm xa trông rộng của cháu trai .
Đều là khởi nghiệp bằng thẻ bài, nhưng trừ tổ tiên của bọn họ , tứ đại gia tộc hiện nay, nhà nào cũng chẳng ai thức tỉnh năng lực thẻ bài cả.
Chính quyền thể tìm thẻ bài đến giúp, bọn họ ai đỡ nổi?
May mà nhà ông đầu hàng sớm, nếu sự che chở của thẻ bài, bọn họ nhà nào thể rút lui an ?
Lâm Tịch tìm một chỗ vắng vẻ, uống Dịch Dung Đan lững thững bám theo phụ nữ mặc váy liền màu đỏ là Tiết Mẫn.
Tiết Mẫn nhanh, vội. Nếu nhờ Lâm Tịch kiên trì uống Dịch Cân Tẩy Tủy và luyện Dịch Thư Thập Tam Kinh, thì suýt chút nữa theo kịp.
Lâm Tịch giữ một cách , xa gần mà bám theo . Bây giờ cô dám khẳng định, Tiết Mẫn - đúng hơn là kẻ đang chiếm giữ cơ thể cô - chắc chắn kỳ ngộ nào đó. Nếu , một phẫu thuật u.n.g t.h.ư t.ử cung xong như bà thể nào nhanh thoăn thoắt như . Người cùng làng cô cũng phẫu thuật giống , giờ còn khom lưng cơ mà.
Lâm Tịch cũng từng nghi ngờ liệu là Tiết Mẫn thật . Để kiểm chứng, cô dùng viên tàng hình, chạy đến mặt bà để quan sát. Chỉ khi thấy nốt ruồi đen trong hốc tai trái, cô mới chắc chắn đây chính là cơ thể của Tiết Mẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-609.html.]
Lâm Tịch tiếp tục bám theo.
Tiết Mẫn quen cửa quen nẻo luồn lách qua từng con ngõ nhỏ, cuối cùng dừng khu biệt thự duy nhất ở thị trấn Sa Khư - khu Dụ Hoa. Bà quét khuôn mặt thẳng trong.
Dường như cảm giác theo dõi, Tiết Mẫn nhíu mày mấy , nhưng chẳng thấy ai cả. Tuy nhiên, quãng đường đó bà chậm hơn hẳn. Mỗi khi đến khúc cua, bà đều mượn cớ rẽ để ngoái , nhưng nào cũng chỉ thấy vắng lặng.
Thấy , sắc mặt Tiết Mẫn sa sầm hẳn . dù khó chịu đến cũng thể lỡ giờ, bà nhanh ch.óng đến đích đến của ngày hôm nay: căn biệt thự sâu nhất trong khu Dụ Hoa.
Đến cửa, cánh cửa tự động mở . Tiết Mẫn ở cửa hít sâu một bước . Lâm Tịch định lao theo thì chặn . Cô đưa tay sờ thử, cảm giác tay như chạm một lớp màn nước, mềm mại, dẻo dai và còn rung rinh gợn sóng.
Một đàn ông mặc áo bào đen từ trong nhà bước , đôi mắt dò xét tứ phía, ánh mang theo sát khí nồng nặc.
Lâm Tịch lập tức nấp một gốc cây trong bồn hoa, nín thở dám nhúc nhích. Một lúc lâu , đàn ông mới lưng . Ngay khoảnh khắc chân bước qua cửa, một luồng sức mạnh vô hình, thường thể thấy, bất ngờ đ.á.n.h về phía cái cây Lâm Tịch đang ẩn nấp.
Lâm Tịch lăn một vòng sang bên cạnh để né tránh. Cái cây cô nấp nhổ bật cả rễ.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Tịch nhớ ngay đến xé rách hư mà Lâm Chung Huân nhắc trong thư. Nếu gã đàn ông mặc áo bào đen chính là kẻ đó, thì câu hỏi day dứt cô mấy ngày nay cuối cùng lời giải đáp.
Bây giờ thì cô hiểu tại bố cô lạc thời khác.
Đã đáp án cần, Lâm Tịch nhanh ch.óng rời . Ra khỏi khu biệt thự, cô ghé một quán chè, gọi một bát chè và hai món ăn vặt, ăn nghịch điện thoại, thi thoảng liếc sang phía đối diện.