Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:19:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diệp Minh Minh hai cô gái trẻ cửa nhà , mắt nheo : "Các cô tìm ai?"

Lâm Tịch nhất thời bí từ, nếu ban ngày còn dễ , tìm đại cái cớ lấp l.i.ế.m là qua, nhưng đêm hôm thế thì cô luống cuống, nhất là lúc nửa đêm.

Ngược Diệp Băng Băng lúc bước lên một bước: "Chúng là bạn của Diệp Băng Băng, hôm nay là ngày giỗ ba tháng của cô nên chúng qua thăm. Hai chúng từ nơi khác đến, thẳng qua đây luôn."

Lúc Diệp Băng Băng trở về thế giới thực, cô xem ngày hiện tại , hai thế giới trôi khác , cô ở bên sống chung với lũ thần kinh sáu tháng, nhưng thế giới mới trôi qua ba tháng.

Cũng trùng hợp, nhà Diệp Băng Băng coi trọng những ngày ba của khuất. Ba ngày, ba tuần, ba tháng, ba năm.

Diệp Minh Minh Diệp Băng Băng, bỗng nhiên hoảng hốt, vì ánh mắt Diệp Băng Băng lúc mang theo sự quen thuộc khiến nên lời. Cậu vốn định c.h.ử.i hai mặt là đồ thần kinh, nhưng tự chủ mở cửa, nghiêng mời hai cô .

"Cảm ơn các cô, bố đều đang ở nhà. Bên ngoài lạnh, chúng thôi."

Diệp Băng Băng nắm tay Lâm Tịch, trong một khoảnh khắc siết c.h.ặ.t. Lâm Tịch vỗ vỗ tay cô, tỏ ý trấn an.

Hai theo Diệp Minh Minh.

Bố Diệp Băng Băng đều ngủ, hai mặc đồ đen, khuỷu tay đeo hoa trắng trong phòng khách, một lời, khoảnh khắc Diệp Băng Băng thấy họ, nước mắt trào . Cô vội cúi đầu, dám thêm.

những gì thấy trong cái liếc mắt đó khắc sâu tim cô, xua .

Bố cô, mới ngắn ngủi ba tháng mà tiều tụy đến mức nhận . Mẹ cô thời trẻ khởi nghiệp chịu nhiều khổ cực, khi tiền thì việc đam mê nhất là bảo dưỡng nhan sắc.

Bà sắp năm mươi ngoài trông cứ như ba mươi. Bà yêu nhất mái tóc của , nhưng lúc , tóc b.úi lên, tóc mai bạc trắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-59.html.]

Bố cô thì , năm mươi tuổi vẫn đặc biệt chú trọng vóc dáng, dù bận đến cũng sẽ đổ mồ hôi hai tiếng trong phòng gym biệt thự. Năm ngoái ông lên tạp chí phỏng vấn, MC lúc đó còn khen ông dáng , hơn khối thanh niên.

Giờ lưng cũng còng xuống . Còn em trai cô, nó sinh khi gia đình phất lên, sự đời của nó là điều bất ngờ giữa bố . Sau khi nó sinh , cuộc sống của cô đổi nhiều lắm.

Tình yêu bố dành cho cô cũng giảm . Lúc cô còn sống, Diệp Minh Minh thuộc tầng lớp đáy trong gia đình, đến con chuột hamster cô nuôi còn xếp nó.

Trước khi cô c.h.ế.t, nó vẫn là sinh viên ngây ngô, ánh mắt lúc nào cũng toát lên vẻ "ngu xuẩn trong veo". giờ, nó trưởng thành , chín chắn .

Nghe tiếng bước chân, bố Diệp ngẩng đầu sang, trong hốc mắt hai vằn đỏ tia m.á.u. Thấy Lâm Tịch và Diệp Băng Băng, hai Diệp Minh Minh với ánh mắt dò hỏi.

Diệp Minh Minh giải thích: "Họ bảo họ là bạn của chị, từ nơi khác đến."

Mẹ Diệp mấp máy môi, cuối cùng gì, dậy về phía họ: "Cảm ơn các cháu còn nhớ đến Băng Băng, cảm ơn các cháu đến thăm con bé."

Giọng Mẹ Diệp khô khốc, khàn khàn. Cổ họng Diệp Băng Băng như bông chặn , nên lời.

Lâm Tịch nắm tay cô, : "Nửa đêm phiền hai bác thật ngại quá. Bạn cháu chơi với Băng Băng, nhưng cô nhớ Băng Băng quá nên đến thăm."

Mẹ Diệp "" một tiếng: "Không phiền , hai bác vốn cũng ngủ , các cháu đến thăm con bé, hai bác vui lắm."

Sao mà vui cho , trời tuyết thế cũng đến thăm con gái bà, chứng tỏ con gái bà yêu quý, chứng tỏ những kẻ coi trọng con gái bà là lũ mù mắt.

"Linh đường của con bé đặt ở bên , bác đưa các cháu xem."

 

 

Loading...