Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:19:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Tịch nhịn nhịn, nhịn nữa: "Nước ngoài năm nào chả gia súc nhiễm bệnh bò điên, bá tổng sợ ?"

Diệp Băng Băng thực sự ngờ mạch não của Lâm Tịch kỳ lạ thế, câu chọc trúng điểm của cô, cô phụt thành tiếng, đó càng lúc càng to.

", chuẩn luôn, hồi đó cũng nghĩ thế đấy. thấy mạng mấy gã bá tổng lớn thật, bệnh bò điên cũng chả g.i.ế.c c.h.ế.t . Có lúc hành hạ chịu nổi, chỉ mua gói t.h.u.ố.c chuột, cho bọn chúng c.h.ế.t hết quách cho xong. tiếc là, thế giới bá tổng phân chia đẳng cấp rõ rệt, thế mà tiếp cận nhà bếp." Cuối cùng cũng thể đối mặt xả giận, Diệp Băng Băng kể hết những lời dồn nén bấy lâu với Lâm Tịch. Nói những điều , dường như khổ nạn xảy đến với cũng tan nhiều.

Lâm Tịch lẳng lặng lắng , kìm cảm thán nội tâm mạnh mẽ của Diệp Băng Băng, nhưng ngay đó, cô thấy đau lòng. Ở cái thế giới bá tổng như thế, nội tâm mạnh mẽ chút thì mà sống nổi? Chắc đ.â.m đầu c.h.ế.t ngay từ lúc phát hiện thế giới đó kẻ điên chứ.

Ăn xong bát mì, Diệp Băng Băng ôm Thảo Nhi chiếc giường nhỏ của Lâm Tịch, cô tựa đầu vai Lâm Tịch, cô : "Tiểu Tịch, đưa ngoài dạo chút ."

nhóm chat đưa đến tị nạn khẩn cấp, bảng điều khiển ở cổ tay một dòng đếm ngược màu đỏ rõ ràng, Diệp Băng Băng nghĩ, đếm ngược kết thúc là cũng . Bên phía Lâm Tịch cũng một dòng đếm ngược tương tự.

"Đi thôi." Lâm Tịch với Diệp Băng Băng. Cô đến tị nạn khẩn cấp, hiện thực là bao giờ, Lâm Tịch cũng khi , Diệp Băng Băng ngắm thế giới thật kỹ.

Lâm Tịch lấy trong tủ một bộ quần áo mùa đông cho Diệp Băng Băng. Mấy bộ Lâm Tịch mua năm ngoái, chỉ mặc lúc về quê, bình thường giặt sạch cất trong túi chống bụi trong tủ.

Diệp Băng Băng chiều cao tương đương cô, béo gầy cũng chênh lệch mấy, mặc in.

Nhà Diệp Băng Băng khi xuyên cũng lúc nào cũng giàu , năm tám tuổi, nhà cô tuy thiếu ăn thiếu mặc nhưng cũng tính là đại phú đại quý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-56.html.]

Quan niệm nuôi con của thế hệ cũng khác bây giờ, hồi đó cô cũng từng mặc quần áo cũ của khác. Gác chuyện đó sang một bên, khi Lãnh Minh Thần đối xử như thế, mặc quần áo đủ cho Diệp Băng Băng cảm giác an .

Mặc quần áo, đeo khẩu trang, Diệp Băng Băng đặt Thảo Nhi ổ, cầm điện thoại và đèn pin, nhẹ nhàng đóng cửa . Thảo Nhi nhảy khỏi ổ, bệ cửa sổ, Lâm Tịch và Diệp Băng Băng khỏi sân.

Tuyết rơi suốt một ngày một đêm ngừng từ lúc nào, vì là ban đêm, tuyết đường ai quét, mặt đất phủ một lớp trắng xóa.

Hai dẫm lên tuyết về phía , tuyết phát tiếng lạo xạo, đèn đường hai bên vẫn sáng, ánh đèn vàng vọt kéo dài bóng hai .

"Tiểu Tịch, chúng về nhà xem chút nhé?" Đứng ở đầu đường, Diệp Băng Băng Lâm Tịch.

Lâm Tịch đồng ý, nhà Diệp Băng Băng cũng ở thủ đô, ngay quận Vũ Tuyên bên cạnh.

Tuyết đường lớn thì quét, Lâm Tịch lấy điện thoại gọi xe công nghệ. Đã hơn mười một giờ , nhưng bôn ba kiếm sống bên ngoài vẫn nhiều vô kể.

Rất nhanh nhận cuốc. Vì thời tiết đặc biệt, khác quận nên cước phí cao hơn bình thường một chút. Lâm Tịch giờ tiền , cô tiếc chút tiền xe .

Lên xe, Diệp Băng Băng phong cảnh lùi dần ngoài cửa sổ, một khắc cũng nỡ chớp mắt.

Thế giới thực sự khác với thế giới bá tổng. Thế giới bá tổng cũng dựng biển quảng cáo sản phẩm của tập đoàn Cung thị, gã bá tổng Cung Cửu Nhất còn treo ảnh chân dung khổng lồ quanh năm ở vị trí bắt mắt nhất trung tâm thành phố.

 

 

Loading...