Ở thôn trẻ con và già.
"Tốt thật đấy, thật. Đợt qua đó, đúng là xây thật, chỉ mong thôn bao giờ cũng xây nhà thống nhất như thế."
"Sắp sắp , bí thư thôn bảo, khách du lịch là thôn tiền, đợi nhiều tiền cũng xây nhà."
Nói rôm rả suốt dọc đường, đến ủy ban thôn, đăng ký xong nhận đồng hồ, ai nấy điểm chỉ một dấu tay rõ nét lên bảng nhận cầm đồng hồ về.
Các bà các cụ trong thôn cả đời từng mua đồng hồ, gì đến đồng hồ nhà nước phát, ai nấy đều hớn hở đeo lên tay.
Hộ khẩu của Diêu Vũ Nhiên gửi ở thôn, chiếc đồng hồ thạch màu xanh lục, mắt chị ươn ướt.
Cuộc sống bây giờ quá, đúng là chuyện mơ cũng dám nghĩ tới.
Mọi cùng về nhà, đường về vẫn náo nhiệt, vì còn sớm, quầy hàng của họ vẫn du khách đợi, lao bận rộn. Mùi thức ăn thơm phức bay lên ở bãi đất trống đối diện đầm Lâm gia, ăn uống, tận hưởng gió đêm se lạnh, địa phương tán gẫu chuyện nhà, du khách đến đây du lịch đều vô cùng hài lòng.
Ăn xong đồ ngon, ở homestay nhà Lâm Tịch thì nhấc chân là về đến nơi, ở homestay nhà dân trong thôn cũng chủ nhà dẫn về.
Hơn chín giờ tối, tại một đồn công an ở Xuân Thành, một phụ nữ lảo đảo chạy sảnh tiếp dân màn đêm, nước mắt nhòe nhoẹt cả mặt, cô lấy tay áo quệt qua loa, ngẩng đầu quanh chạy về phía cảnh sát trực ban.
"Đồng chí công an, đồng chí công an, con gái mất tích , dắt cháu dạo bên ngoài, chỉ một cái là cháu biến mất tăm... khắp quanh khu chung cư , chúng ở ngay khu đối diện, nhấc chân là đến đồn các , đồng chí công an, xin hãy giúp ..." Người phụ nữ báo án òa nức nở.
"Chị bình tĩnh, chị bình tĩnh , con gái chị tên gì? Bao nhiêu tuổi? Học trường nào? Có đeo đồng hồ nhà trường phát ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-534.html.]
"Cháu tên Lưu Phất Hiểu, học trường tiểu học 3, lớp 3 , cháu đeo đồng hồ..." Dù lòng nóng như lửa đốt, vẫn trả lời câu hỏi của cảnh sát.
Xuân Thành, ngõ Vạn Gia. Một ông lão thấp bé tay cầm tẩu t.h.u.ố.c, chắp tay lưng thong thả đến căn nhà cuối cùng trong ngõ. Lão lấy tẩu t.h.u.ố.c gõ gõ lên cửa, một lát bên trong truyền tiếng động.
Cửa mở, một ông lão khác trông giống lão nghiêng cho lão .
Căn nhà rách nát, trong sân đầy rác rưởi, hai căn nhà trệt bên trong, một mùi gì đó rõ bốc lên.
"Lần tóm mấy đứa?" Ông lão cầm tẩu t.h.u.ố.c từ bên ngoài bước chân nhà thấy câu .
"Ba đứa. Hai đứa con gái lớn tầm mười tám tuổi, với một đứa tầm tám chín tuổi." Lão cầm tẩu t.h.u.ố.c trả lời.
Ông lão mở cửa cho lão cau mày: "Sao con trai? Con trai giờ đáng giá hơn con gái nhiều."
"Úi giời Thẩm cả, em còn lạ gì cái ? giờ trông con trai kỹ lắm, bắt thì ?" Lão cầm tẩu t.h.u.ố.c xong, ông sinh đôi hỏi : "Anh tin em thì tháng đến lượt , lúc kiếm cho em mấy đứa con trai xem nào."
Thẩm cả lười thằng em lải nhải: "Thôi thôi, tranh thủ ngủ một lúc , lát nữa cùng đưa hàng ."
Thẩm hai cũng tầm quan trọng của sự việc, lão vật xuống cái giường cũ nát bẩn thỉu trong nhà ngủ , tiếng ngáy vang như sấm.
Thời gian trôi qua nhanh, chỉ một tiếng , Thẩm hai Thẩm cả gọi dậy, đến giờ giao hàng . Hai mặc bộ đồ công nhân vứt bừa một bên , đẩy hai chiếc xe đẩy tay ở góc sân ngoài.
Vừa khỏi cửa, khí chất hai lão đổi hẳn, trở nên khắc khổ và thật thà chất phác.