Tiểu Phương gật đầu: "Vâng ạ dì Tiểu Tịch, bọn con phát xong, cô giáo bảo học sinh cả nước đồng phục đều giống , giá thống nhất, nhà nước cấp phát thống nhất. Ngoài đồng phục và cặp sách còn một chiếc đồng hồ thông minh nữa."
Tiểu Phương nhiệt tình khoe đồng phục, cặp sách và đồng hồ cho Lâm Tịch xem, Tiểu Nguyệt cũng chịu thua kém, kiễng chân giơ bàn tay bé xíu chìa cặp sách và đồng phục sát mặt Lâm Tịch.
"Oa, thật đấy." Đồng phục mới của Tiểu Phương là bộ đồ thể thao màu đỏ, chẳng khác mấy so với đồng phục hồi nhỏ của Lâm Tịch.
Nó vẫn giữ vững truyền thống đồng phục Hoa Hạ: mỏng, nhẹ, thoáng khí và... nam nữ mặc như .
Diêu Vũ Nhiên đưa hai chiếc đồng hồ nhỏ cho Lâm Tịch, là loại đồng hồ trẻ em : "Cái cũng là trường phát, tốn tiền, đồng hồ chức năng gì đó, yêu cầu tất cả trẻ con đều đeo, kể cả nghỉ hè nghỉ đông cũng sẽ kiểm tra đột xuất."
"Ơ, các cháu cũng đồng hồ với đồng phục thế ? Con gái học cấp ba cũng đấy, chỉ là kiểu dáng đồng hồ khác với bọn trẻ nhà chị chút thôi." Câu của Diêu Vũ Nhiên thu hút sự chú ý của một du khách.
Cô thấy Tiểu Phương, Tiểu Nguyệt cũng bèn tò mò ghé xem, đồng thời góp chuyện.
"Thế ạ, lúc khai giảng cũng chả gì, cũng bắt đóng tiền đồng phục, hôm nay tự dưng phát. Vừa nãy đón con, cô giáo theo xe còn dặn dặn là bắt buộc đeo, nếu mất kịp thời báo mất để tìm cơ." Diêu Vũ Nhiên bắt chuyện với cô .
Sau một thời gian luyện tập, Diêu Vũ Nhiên tiếng phổ thông tuy chuẩn lắm nhưng cũng còn sợ sệt nữa.
Du khách cũng trọ ở homestay, liền bảo: "Chứ còn gì nữa, giáo viên trường chúng cũng gọi điện, dặn dò kỹ lưỡng lắm, bên chúng còn bảo mỗi ngày trường đều kiểm tra đồng hồ, đồng phục và cặp sách, hôm nào ai mang là trừ điểm rèn luyện đấy."
"Điểm rèn luyện á?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-532.html.]
"Vâng, trường cấp ba con gái tính điểm tín chỉ, ai trừ là học , điểm còn liên quan đến thi đại học nữa, nếu điểm thấp ảnh hưởng đến thi cử, chế độ tín chỉ cũng mới đưa thôi."
Hai bà ở phòng khách bàn chuyện nuôi dạy con cái, Diêu Vũ Nhiên vị du khách với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, lời cô chị hận thể lấy điện thoại ghi âm . Chị văn hóa, cũng dạy con.
Chị thấy phụ thành phố dạy con chắc chắn giỏi, chị nhất định nhiều, nhiều, nghĩ nhiều, chắt lọc tinh hoa để dạy dỗ hai đứa con gái .
Trong lúc học hỏi kinh nghiệm, chị cũng quên việc, tháo đồng hồ cũ của Tiểu Phương, Tiểu Nguyệt , cái mới . Tiểu Phương và Tiểu Nguyệt dắt tay chạy sân .
Lâm Tịch theo bóng lưng hai đứa trẻ, liên tưởng đến hai chiếc đồng hồ cô gửi cho giáo sư Cố tết, chẳng lẽ nhà nước nghiên cứu bí mật của hai chiếc đồng hồ đó? Nên mới chế tạo những thứ và bắt buộc học sinh quốc đeo?
Đang suy nghĩ thì cô nhận điện thoại của cán bộ Hội Phụ nữ - chị Nhậm, Lâm Tịch liền thẳng qua tiệm đồ nướng của chị .
Chị đang nướng thịt trong bếp, thấy Lâm Tịch liền ngắn gọn: "Tiểu Tịch , nãy chị nhận điện thoại của Hội Phụ nữ xã, bảo là nhà nước quan tâm đến chị em phụ nữ, đặc biệt phát quà mùng 8 tháng 3, em rảnh ? Rảnh thì lấy giúp chị với?"
Theo lý mà , là Chủ tịch Hội Phụ nữ thôn Liên Hoa, việc là của chị Nhậm, nhưng khổ nỗi hôm nay khách đông quá, chị Nhậm dứt , đành nhờ Lâm Tịch.
Ai cũng homestay của Lâm Tịch đông khách, cô vắng mặt ở đó một lúc cũng chẳng .
Giờ trong thôn việc gì bất tiện đều thích tìm Lâm Tịch giúp, huống hồ cô còn lái xe, khỏi thôn mang đồ gì về là tiện nhất.