Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 419

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:30:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhắc đến Lục Thận Chi, thần sắc phụ nữ giãn . Bà : "Thế cô theo ."

Xe trong nữa thì , Lâm Tịch đ.á.n.h xe gọn lề, xuống xe theo bà .

Tháng Ba ở vùng núi tỉnh Điền vẫn còn lạnh, dù là buổi trưa cũng nóng lắm, lúc xuống xe Lâm Tịch tiện tay cầm cái áo khoác mặc .

Người phụ nữ gầy gò tuy mang nặng nhưng vẫn nhanh, họ men theo con đường nhỏ bên cạnh dọc vách núi lên , cuối cùng dừng ở ngôi nhà cao nhất.

đẩy cửa: "Cô , đây là nhà La Thụ Trân , của nó."

Lúc thấy bà dẫn thẳng đến đây, Lâm Tịch đoán . Cô bước sân nhỏ, sân lớn, trong góc trồng hai cây ăn quả, lúc kết những quả non xanh.

Dưới gốc cây dùng gỗ quây thành cái rào đơn sơ, bên trong thả rông mấy con gà.

Sân láng xi măng, mấy hôm mưa một trận, lúc đất trong sân vẫn còn ẩm ướt.

Cửa lớn La đẩy , thứ trong nhà hiện mắt Lâm Tịch.

Nền nhà nện đất, bức tường đối diện cửa chính thờ một dãy bài vị Thiên Địa Quân Thân Sư. Ngoài chỉ bếp lửa bên cửa, bếp lửa kê một cái bàn bát tiên.

Chỗ còn chất đầy những bao tải to nhỏ căng phồng, bên cạnh bao tải vương vãi nhiều đất cát.

"Cô giáo đây, gọi cái Trân về." Mẹ La đợi Lâm Tịch chạy .

Lâm Tịch ghế gỗ bên bếp lửa, nhớ cảnh của cô học trò mà Lục Thận Chi kể.

La Thụ Trân, con nhà đơn , nhà bốn đứa con, cô bé là chị cả, còn ba đứa em. Bố cô bé ba năm phá núi đường t.h.u.ố.c nổ nổ trúng. Ông chủ bồi thường tượng trưng một vạn tệ thôi.

Cô bé kiên trì học đến lớp 12, mắt thấy là học kỳ cuối cùng , thế mà học nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-419.html.]

Tỉnh Điền là tỉnh cách giàu nghèo cực kỳ rõ rệt, giàu thì nứt đố đổ vách, nghèo thì chẳng đồng nào.

Nhà nước năm nào cũng hô hào xóa đói giảm nghèo, nơi tiền thì thấy thoát nghèo dễ ợt, cái gì cũng tiền, nhưng với một nơi một , thoát nghèo khó vô cùng tận.

Người ở cái làng Ngao Sơn chính là nhóm thoát nghèo kiểu gì cũng khó thoát nổi.

Vì ở đây ruộng nước, là nương rẫy, lương thực chính chỉ ngô, ăn gạo ngoài mua. Cũng chuyển , nhưng xây nhà mua đất nền mua nhà cái gì là cần tiền?

Nhà chung cư ngoài thị trấn, huyện lỵ ai mà chẳng ở, nhưng cả nhà thuê một năm, trừ chi phí cần thiết, còn chẳng kiếm nổi tiền mua cái nhà vệ sinh ở huyện.

Giá nhà ở Mông Thị đắt, nhưng cũng ba bốn ngàn một mét vuông.

Lâm Tịch đang suy nghĩ thì tiếng bước chân truyền đến, cô ngoài, La địu gùi , thiếu nữ cũng chẳng nhẹ nhàng gì, vai vác một bao tải phân bón màu trắng.

Vì vác bao tải nên tóc tai cô bé rối bù, ánh mặt trời ánh lên sắc trắng của bụi.

Khoảnh khắc thấy Lâm Tịch, La Thụ Trân ngẩn . Giáo viên trong trường nhiều, nhưng La Thụ Trân dám khẳng định, cô bé từng gặp Lâm Tịch ở trường.

Hơn nữa thầy Lục cũng mất . Nghe là do t.a.i n.ạ.n xe, lúc đưa đến bệnh viện thì cứu nữa.

Thầy Lục là giáo viên , quan tâm đến học sinh, trong lòng nhớ đến Lục Thận Chi, cô bé dùng cổ tay còn khá sạch vén mớ tóc bay mặt tai. Mẹ cô bé bưng chậu nước đặt sân, La Thụ Trân rửa tay rửa mặt qua loa.

Nước trong veo khi cô bé rửa tay biến thành màu vàng đục, cô bé lau nhanh mặt, nhà.

Nhìn Lâm Tịch, cô bé bẽn lẽn: "Chào chị, em là La Thụ Trân."

Lâm Tịch gật đầu với cô bé: "Chào em, chị Lục Thận Chi ủy thác đến tìm em. Thầy nhờ chị hỏi em, em còn học , chỉ cần em học, chuyện học phí sinh hoạt phí em cần lo, chị sẽ lo cho em đến khi nghiệp đại học."

 

 

Loading...