Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 416

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:30:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ đến đây, Lâm Tịch nhớ tới bố mất tích của , nhớ tới thùng đồ rõ ràng thể xuất hiện ở thời đại của ông. Và cả dường như ai đó xuyên .

Điện thoại cô bỗng rung lên, Lâm Tịch cầm lên xem, là cuộc gọi Zalo của Vương Bằng, Lâm Tịch nén sự chấn động trong lòng, bấm .

"Tiểu Lâm Tịch, chẳng em bảo nếu về thăm thì gọi cho em ? Mẹ về ." Bố Vương Bằng bao thầu đất trồng nhiều tam thất ở bên ngoài, khi tiền, ông phụ nữ khác.

Mẹ Vương Bằng chấp nhận , bèn ly hôn, bố cưới tiểu tam, cũng lấy chồng sang bên Mông Thị, ít khi về.

Lâm Tịch đó xin Vương Bằng điện thoại của , định tháng gửi dung dịch phục hồi gen cho Minh Xu thì tiện thể qua thăm Vương Bằng. Không ngờ bà về.

Lâm Tịch lập tức dậy, đóng cổng sân sang nhà Vương Bằng.

Nhà Vương Bằng xây nhà mới như nhà Đại Minh Bảo, mà vẫn ở ngôi nhà cũ đây, nhưng nhà sửa sang . Nền nhà lát gạch men trắng, đồ đạc trong nhà đều theo phong cách Âu châu.

Mẹ Vương Bằng hồi Lâm Tịch còn bé đẫy đà, đến giờ vẫn đẫy đà. Tai, tay, cổ bà đeo đầy trang sức vàng. Nét mặt vẫn hiền hậu như xưa, mấy dấu vết thời gian.

Có thể thấy, cuộc sống hôn nhân hai của bà .

Lâm Tịch đến, bà vô cùng niềm nở, Lâm Tịch gọi thím, xuống ghế sofa đơn phòng khách, m.ô.n.g chạm đệm ghế, tay dúi cho quả quýt.

Quýt tỏa hương thơm nồng. Điều khiến Lâm Tịch nhớ ngay đến hồi nhỏ. Hồi đó cô sang nhà Vương Bằng chơi, cũng như bây giờ, xuống là Vương Bằng dúi đồ ăn tay cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-416.html.]

Bao nhiêu năm trôi qua, thói quen của bà vẫn đổi. So sánh thế mới thấy sự đổi của Tiết Mẫn bất thường đến mức nào.

Không thể đổi, chỉ là bỗng nhiên biến thành một con khác hẳn. Không nghĩ thì thôi, nghĩ kỹ thì chỗ nào cũng thấy sơ hở.

"Tiểu Lâm Tịch, bà nội Vương kể cháu về ? Cô đến thăm cháu ?" Câu của Vương Bằng khiến Lâm Tịch hồn.

"Bà bảo vẫn luôn thăm cháu, ba mươi Tết cháu đến thăm bà , mùng Ba mùng Bốn gì đấy bà qua nhà cháu, ăn cơm mà luôn ạ." Lâm Tịch kể với Vương Bằng.

Mẹ Vương Bằng xuống ghế sofa, ông bà nội Vương Bằng đều là tam quan đúng đắn, bố Vương Bằng ly hôn, sai là bố Vương Bằng, gần mười năm trôi qua, họ chẳng sắc mặt gì với bố Vương Bằng và vợ .

Đối với Vương Bằng , thường xuyên gọi điện thoại thì thôi chớ, còn dăm bữa nửa tháng gửi đồ sang bên đó.

Mẹ Vương Bằng về căn nhà cũng chẳng hề xa lạ, câu nệ chút nào, bà từng với nhiều , về đây còn thoải mái hơn về nhà đẻ, bà bốc nắm hạt dưa c.ắ.n: "Mẹ cháu giờ đổi nhiều lắm nhỉ. Nhớ hai năm đầu cháu mới tái giá, thím gặp cô ở Bình Viễn, gọi một tiếng, cô cứ như từng gặp thím bao giờ. Ngẩn một lúc lâu mới gọi tên thím, chuyện với thím."

Mẹ Vương Bằng đang cảm thán, nhưng vô tâm, hữu ý.

dứt lời, Lâm Tịch liền tiếp lời ngay: "Cháu cũng chả . Hôm ba mươi Tết gặp bà cháu cũng thấy lạ lẫm lắm. Thím ơi, cháu bà nội bảo hồi xưa thím với cháu từng cùng thuê ạ?"

Đây chính là mục đích hôm nay Lâm Tịch tìm Vương Bằng. Theo Lâm Tịch tìm hiểu, cuối cùng Tiết Mẫn xa khi tái giá là cùng Vương Bằng. Sau đó Vương Bằng ở Quảng Đông thuê, Tiết Mẫn về . Chẳng bao lâu thì bà tái giá.

Có thể , trong thời gian ở Quảng Đông, cuối cùng tiếp xúc và thiết với "bà " chính là Vương Bằng.

 

 

Loading...