Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 369

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:29:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Muốn ăn mặn thì nấu với rau cải thịt như nấu bánh canh. Lâm Tịch thích ăn kiểu lăn bột đậu tương, múc một bát tô to đùng khi Trì Hương Bình kịp mắng.

Trì Hương Bình thấy thế, cơn giận to đến mấy cũng tan biến. Bà trừng mắt Lâm Tịch: "Nếu hôm nay là Tết thì bà mắng cho một trận. Đi chơi đến sáng cũng đường về."

"Bọn cháu dậy cái là về luôn mà." Lâm Tịch ăn , hai chị em bé Phương bé Nguyệt , hai đứa mặc váy đỏ diện Tết, quần tất đen, tóc buộc xinh xắn, trông như b.úp bê, đáng yêu vô cùng.

Diêu Vũ Nhiên thích đến ứa nước mắt, khi theo Lâm Tịch về đây. Hai chị em bé Phương mặc đồ thừa của khác, bao giờ mặc váy thế .

Hai bộ quần áo là hôm chợ phiên Tết Trì Hương Bình mua cho. Hai chị em cùng kiểu, chất nhung tăm, bên nhũ kim tuyến lấp lánh.

Trì Hương Bình bảo: "Đẹp thật đấy. Tiểu Vũ , cháu cứ nuôi hai đứa cho , ngày sướng còn ở phía ."

"Vâng, ạ." Diêu Vũ Nhiên đáp lời sảng khoái.

Bó bột ở chân cô cũng gần một tháng , mấy hôm nữa là thể đến viện tháo bột. Ngày nào Diêu Vũ Nhiên cũng mong đến lúc .

Ăn xong bánh trôi buổi sáng, Lâm Tịch nhận một cuộc gọi, là một xe đông lạnh chạy qua thành phố Bình Viễn gọi tới.

Lâm Tịch bảo giao hoành thánh đông lạnh, cô ngớ cả .

Đến lúc cúp máy, tin nhắn của Diệp Băng Băng mới tới.

"Cô vốn tính lô hoành thánh đến Tết cơ, ai dè xe chạy nửa đường thì gặp bão tuyết phong tỏa núi, kẹt mất mấy ngày." Mẹ Diệp Băng Băng tiếc rẻ vô cùng.

thế là Lâm Tịch hiểu ngay: "Không cô, mùng một đến cũng , lộc đầu năm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-369.html.]

Lâm Tịch nhớ nửa đêm cùng Diệp Băng Băng về nhà cô , nửa đêm nửa hôm ăn bữa hoành thánh. Mẹ Diệp Băng Băng bảo đó là món Diệp Băng Băng thích ăn nhất.

Lần Diệp Băng Băng nhờ xe đông lạnh gửi hoành thánh đến, chắc chắn là nhờ cô chuyển cho Diệp Băng Băng.

Ăn xong cũng chẳng việc gì, Trì Hương Bình mặc bộ quần áo mới Lâm Tịch mua Tết, đẩy xe lăn cho Diêu Vũ Nhiên, dắt hai đứa nhỏ Mã Lộc Câu chơi.

Mã Lộc Câu ngay đầm Lâm gia, ở đó một bãi đất trống bỏ hoang nhiều năm. Mấy năm nay cứ đến Tết là tự phát tụ tập ở đó.

Ăn uống vui chơi từ sáng đến tối ngớt. Từ lúc Lâm Tịch cho thím cả uống cốc nước pha dịch phục hồi gen, thím cả thấy chân tay khỏe hẳn, sáng sớm rủ Trì Hương Bình chơi.

Lâm Tịch lên phố đón xe đông lạnh, tiện đường đưa họ qua đó.

Dân tỉnh Điền nhiều dân tộc thiểu , đến nơi Lâm Tịch tiếng hát giao duyên vọng từ Mã Lộc Câu, thấy tiếng hát , thím cả yên.

"Gớm, hát giao duyên còn bằng bọn hồi trẻ." Thím cả bĩu môi chê bai.

Trì Hương Bình gật đầu đồng tình: "Thế tí nữa bà hát cho t.ử tế , dạy cho chúng nó một bài học."

Thím cả Tôn Thảo Hoa hồi trẻ là nữ đồng chí hát giao duyên nhất vùng, hồi Mã Lộc Câu mới mở, bà đến đây hát, xung quanh là khán giả trung thành của bà.

Mấy năm nay vì sức khỏe yếu, thím cả mấy năm đến. Bà cũng động lòng, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu: "Già , thành rau già , ai thèm ."

Trong lúc chuyện, Lâm Tịch đỗ xe bên đường. Xe tư nhân đỗ ven đường nhiều vô kể, xa xa thấy điểm cuối, Lâm Tịch bế Diêu Vũ Nhiên xuống xe lăn, đặt Diêu Vũ Nhiên lên xe. Trì Hương Bình đẩy xe, thím cả mỗi tay dắt một đứa, háo hức xuống.

Lâm Tịch từ xa, chỉ thấy cà kheo cao một hai mét, cọc gỗ lao từ xuống, chạy đà vài bước, bay v.út lên trời.

 

 

Loading...