Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 357

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:29:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm cưới, Trì Hương Bình còn gom góp hai trăm đồng nhờ trong làng mang lên mừng.

Lâm Tịch gật đầu, gì nữa.

Hôm nay là ba mươi Tết, chuẩn cơm nước , Trì Hương Bình xuống bếp lo liệu.

Lâm Tịch về phòng, căn phòng cô đang ở chính là phòng tân hôn của bố ngày xưa.

Cô bắc cái thang tre trèo lên xem thử, xà nhà trống trơn. như cô , cái máy nhắn tin biến mất từ hồi nhà cô sửa mấy năm .

"Tiểu Tịch, Tiểu Vũ, xuống nấu cơm nào." Trì Hương Bình gọi vọng từ bếp lên, Lâm Tịch cất cái thang cửa, mở cửa .

Diêu Vũ Nhiên cũng từ phòng , Lâm Tịch bê cả cả xe lăn đưa cô xuống lầu.

Trong bếp, Trì Hương Bình nhóm lửa, Lâm Tịch băm thịt, Diêu Vũ Nhiên nhặt rau, ba tất bật chuẩn cho bữa cơm tất niên tối nay. Bé Phương dẫn bé Nguyệt chơi ném pháo đập ngoài sân, ném cái nào nổ cái nấy, tiếng nổ hòa lẫn với tiếng pháo ngoài xa, tạo nên khung cảnh náo nhiệt vô cùng.

Bảy rưỡi tối, trời tối hẳn, ti vi đang chiếu thời sự, cơm nước cuối cùng cũng xong, từng món bưng lên bàn.

Tuy chỉ mấy nhưng gà vịt cá thịt thiếu món nào. Diêu Vũ Nhiên uống rượu nên uống nước hoa quả cùng hai con gái, Lâm Tịch lôi bình rượu Lê Hoa Bạch mà Từ Hoan Hoan gửi tặng , rót cho và bà nội mỗi một chén.

"Nào, chúc cả nhà năm mới vui vẻ, sang năm mạnh khỏe, bình an, tiền như nước."

Ba nâng cốc, tươi chạm cốc, bé Phương bé Nguyệt cũng bắt chước cụng ly theo.

Tám giờ, Táo Quân bắt đầu. Chương trình càng ngày càng chán, Đại Minh Bảo gọi điện rủ Lâm Tịch lát nữa lên phố chơi, quảng trường thành phố đông đón giao thừa lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-357.html.]

Đằng nào cũng rảnh rỗi chán ngắt, Lâm Tịch đồng ý. Ăn uống no say, trong lúc đợi Đại Minh Bảo đến, Lâm Tịch lấy điện thoại xem tin nhắn nhóm. Hôm nay bận quá, cô chẳng câu nào trong nhóm.

Hai thành viên mới cũng im lặng tiếng.

Mọi đều Lâm Tịch đang ăn Tết, nên ai cũng thông cảm, từ sáng Lâm Tịch nhận quà gửi .

Đại Minh Bảo đến nhanh, tối nay các cô ngủ phố, Lâm Tịch xách theo vò rượu Lê Hoa Bạch còn hơn nửa, theo Đại Minh Bảo lên xe của Tôn Hiển Tuyền.

Tại Kinh Thị, gia đình giáo sư Cố An Bang cũng đang chuẩn cơm tất niên. Khác với miền Nam, cơm tất niên nhà ông Cố theo truyền thống quê ông, đến mười hai giờ đêm mới ăn.

Cố An Bang một trai một gái, con trai con dâu đang công tác ở biên cương, con gái tuy lấy chồng cùng khu tập thể nhưng đêm ba mươi cũng lo toan bên nhà chồng. Được cái cháu nội cháu ngoại đều mặt, sợ ông bà buồn nên đám trẻ đến chơi từ sớm.

Cố An Bang hai đứa cháu trai đang nô đùa, hai đứa cháu gái đang ôm điện thoại sô pha, nụ mặt tắt .

"Dao Dao, Lộ Lộ, đây ông cho cái lắm." Cố An Bang lấy từ trong phòng bốn cái hộp nhỏ.

Cố Tinh Dao và Chu Bình Lộ tới, Cố An Bang mở mấy cái hộp màu tím màu hồng, lấy hai chiếc đồng hồ đeo tay.

Chiếc đồng hồ hình dáng trẻ con, mà là đồng hồ nữ tinh xảo, mặt đồng hồ màu hồng, màu tím, bên trong dùng ánh sáng khác vẽ nên những tinh vân khác .

Dây đeo xen kẽ màu hồng và bạc, đến mức hai cô bé đang học cấp ba sáng cả mắt, bình thường học dùng điện thoại, xem giờ dựa đồng hồ.

Đồng hồ của các cô bé cũng đắt tiền, đẽ, nhưng so với hai chiếc mắt thì thua xa lắc.

"Dao Dao, Lộ Lộ, lời ông các cháu nhớ kỹ, chiếc đồng hồ giống đồng hồ thường, đeo thì đừng tháo tùy tiện. Đồng hồ chống nước, nhớ ." Cố An Bang dặn dò các cháu gái trịnh trọng.

 

 

Loading...