Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 328

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:28:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Từ khi con trâu già là nhà họ Thẩm, bà coi như tìm cơ hội . ở nhà họ Thẩm việc gì cũng , câu khó , nhà họ Thẩm hiện tại mà , thì khéo c.h.ế.t đói cả nút. ]

[ cửa ba năm, hầu hạ bà ba năm, Tô Hướng Hồng bây giờ chắc quên cả nấu cơm bỏ bao nhiêu muối . Chứ đừng đến dọn dẹp nhà cửa nọ . Hôm nay đón từ viện về xong bà về phòng ngủ luôn, đoán chừng giờ vẫn tỉnh ngủ .]

[Ba đứa con của Thẩm Thư Du đều sợ bộ dạng khi thương của , đoán chừng bảy tám giờ, chuyện trói giường mới phát hiện. Chậm trễ lâu như , là thần tiên đến, cũng cứu cái chân đó của .]

Trong nhóm, càng thêm tán thành cách xử lý sự việc của Hứa Tuệ Hân. Cố Noãn Dương thì như kẻ đói khát học hỏi cách xử thế của Hứa Tuệ Hân.

Cô cảm thấy, những thứ cô cũng nghĩ , ở trong nhóm , cô đều thể học . Trong nhóm bao gồm cả Tần Tô Viện tuổi đời lớn, cũng thể dạy cô nhiều điều. Tam nhân hành tất hữu ngã sư (Ba cùng ắt là thầy ), câu Cố Noãn Dương từ hồi tiểu học, đây là đầu tiên cô cảm nhận sâu sắc đến thế.

Thảo luận về chuyện Thẩm Thư Du một lúc, tóc Lâm Tịch khô, cô tắt đèn, lên giường ngủ .

Sau khi cô ngủ, một điểm sáng đủ màu sắc gần như thể thấy lững lờ trôi cơ thể cô. Lâm Tịch trong giấc mộng mày giãn , gì về chuyện .

Sáng sớm hôm , Lâm Tịch dậy từ sớm, ăn cơm xong, cô lái xe ngoài. Bà Trì Hương Bình cô bận, tuy bận gì nhưng cũng quản cô.

Lâm Tịch thẳng sang thành phố Mông bên cạnh, đến thành phố Mông mới ăn sáng. Bún của mỗi thành phố về cách chế biến và gia vị sẽ chút khác biệt, nhưng điểm chung là đều ngon như .

Lâm Tịch ăn no xong mua ngay một giỏ hoa quả, một bó hoa tươi bên đường đến bệnh viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-328.html.]

Minh Xu đang tập phục hồi chức năng, Lâm Tịch đến, cổng đón Lâm Tịch.

Minh Lệ cảm thấy Lâm Tịch đúng là phúc tinh của bà. Hồi đầu gặp mặt ở cổng khu dân cư một , mấy ngày, bà chân tướng vụ con gái "mất tích". Hơn nữa còn cứu con gái .

Chẳng bao lâu , cô đến một chuyến, con gái bà tỉnh! Minh Lệ tìm Minh Xu bao nhiêu năm nay, chuyện cầu thần bái phật bà nhiều, tiếp xúc nhiều, vái lạy nhiều, bà cũng tin.

Lâm Tịch đỗ xe ở bãi đỗ, xuống xe thấy Minh Lệ.

Minh Lệ cũng thấy Lâm Tịch, bà sải bước tới, mặt tươi chào hỏi Lâm Tịch: "Tiểu Tịch, lâu gặp, cháu vẫn xinh như thế. Bà nội cháu khỏe ?"

Thái độ Minh Lệ ôn hòa nhiệt tình, từ "lâu gặp" càng khiến bà cảm khái trong lòng. Sau khi tìm thấy con gái, bà cảm thấy ngày tháng trôi qua thật nhanh, những tháng ngày mở mắt nhắm mắt đều tìm con gái cứ xa xôi như kiếp .

Con gái tìm về , còn tỉnh táo, tâm bệnh của Minh Lệ trút bỏ một tảng lớn, vì con gái, bà cũng bắt đầu nỗ lực bảo dưỡng, dạo ăn , ngủ , cộng thêm công hiệu của dung dịch phục hồi gen tháng , sắc mặt bà giờ .

"Lâu gặp, sắc mặt cô Minh trông cũng hơn gặp nhiều ạ." Lâm Tịch xách giỏ hoa quả bên cạnh bà về phía trung tâm phục hồi chức năng: "Sức khỏe Minh Xu thế nào ạ?"

Nụ mặt Minh Lệ giấu : "Bác sĩ bảo, cơ thể con bé hồi phục nhanh, mới tỉnh hơn một tháng, nhưng các chức năng cơ thể đều hồi phục , giờ con bé tập tay . Bác sĩ bảo, cứ đà , đến nửa năm, Tiểu Xu thể ."

 

 

Loading...