Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 307

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:28:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sở Thiên Mặc coi như thấy, hai chân guồng nhanh thoăn thoắt. Sở Thiên Mặc nghĩ, quả nhiên lời Trương Vô Kỵ và lão hòa thượng là chân lý thế gian.

Phụ nữ xinh lừa nhất! Bà tư gọi hỏi chuyện ? Cô học pháp thuật bên Ma tộc đấy. Mấy cái trò sưu hồn gì đó dùng thành thạo cực kỳ.

Lão hòa thượng phụ nữ là hổ dữ, đúng quá mất. Quả thực là quá đáng sợ!

Sở Thiên Mặc chạy một mạch hai mươi dặm, cuối cùng cũng thấy thành trì của phàm thế, Sở Thiên Mặc suýt chút nữa mừng phát . Cổng thành quan binh trấn thủ, thấy Sở Thiên Mặc như , sờ v.ũ k.h.í bước lên: "Ngươi thế? Xảy chuyện gì?"

Sở Thiên Mặc lau mồ hôi trán: "Vừa ở trong rừng bên , gặp năm vị tiên t.ử. Ta chẳng gì cả mà tự dưng đòi g.i.ế.c . Quan gia, ngài chủ cho đấy!"

Câu Sở Thiên Mặc nửa thật nửa giả. Anh đúng là chả gì cả, năm bà vợ cũ của nguyên chủ đến tìm , còn sưu hồn đúng là bắt nạt quá đáng. Còn chuyện tìm giữ cổng thành chủ cho thì thuần túy là c.h.é.m gió. Ai mà xem vài bộ phim truyền hình chứ?

Trong mấy bộ phim đó, lính gác cổng mười thằng thì tám thằng đểu. Sở Thiên Mặc dám chắc, vị quan binh mắt căn bản sẽ chẳng quan tâm đến .

Quả nhiên, quan binh nhíu mày: "Thành Trạch Mộng cấm đ.á.n.h bằng v.ũ k.h.í, bất kể là tu sĩ phàm."

Nói xong câu , quan binh thèm Sở Thiên Mặc thêm cái nào, về vị trí cũ. Sở Thiên Mặc chỉnh đốn quần áo, một cái, cắm đầu chạy tót trong thành.

Sau khi lâu, trong rừng cây cách cổng thành xa xuất hiện thêm mấy phụ nữ. Chính là nhóm năm Hồ Dương công chúa chặn đường Sở Thiên Mặc.

"Người nhát gan thế nhỉ?" Hồ Dương công chúa tính tình nóng nảy nhất, gặp chuyện cũng thiếu kiên nhẫn nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-307.html.]

Đỗ Nhược Nhược mặc đồ đen chằm chằm hướng Sở Thiên Mặc rời , trầm ngâm . Lão tam Hà Bạch Lê tu luyện công pháp Ma tộc cũng im lặng. Lão ngũ Chu Ngọc Yến trong bọn họ là ít nhất, tay cầm một bầu rượu, dựa cây.

Lão tứ đích nữ Thừa tướng Chúc Y Nhân sang Đỗ Nhược Nhược: "Chị Nhược Nhược, chị thấy thế nào?"

"Tướng mạo giống Sở Thiên Mặc hồi trẻ, nhưng hành vi tác phong chẳng giống chút nào." Đỗ Nhược Nhược là tiểu sư của Sở Thiên Mặc ban đầu, hai thanh mai trúc mã cùng lớn lên. Đến tuổi tìm đạo lữ, hai thuận lý thành chương ở bên .

Trong những mặt, nếu luận ai hiểu Sở Thiên Mặc nhất, ngoài cô khác.

"Vậy còn đợi gì nữa, trực tiếp bắt về để Bạch Lê sưu hồn là ." Hồ Dương công chúa .

"Không ." Chúc Y Nhân mở miệng: "Thành Trạch Mộng giống những thành trì khác, ở đây, bất luận là tu sĩ phàm đều ẩu đả. Trong thành càng chuyên môn đăng ký cho cư trú trong thành mỗi ngày. Nếu ai vô cớ mất tích, sẽ truy tra đến cùng."

Hồ Dương công chúa dù ma học bản lĩnh cả đời, cũng vẫn sửa cái tính nóng nảy của .

"Cái cũng cái cũng xong, cô bảo thế nào?" Vì hai nước thù địch, trong Liên minh báo thù, Hồ Dương công chúa và Chúc Y Nhân luôn hợp . Hồ Dương công chúa chỉ cần tóm cơ hội là sẽ châm chọc Chúc Y Nhân.

Chúc Y Nhân tính tình đến mấy cũng ép phát điên, hai bắt đầu cãi vô nghĩa.

"Cô tự theo là , gì thì , nếu xảy sai sót gì, hậu quả tự gánh chịu." Chúc Y Nhân cũng chẳng tính tình hiền lành gì, hơn nữa giữa cô và Hồ Dương công chúa ngăn cách bởi nợ nước thù nhà.

 

 

Loading...