Phổ thông nhưng tự tin, chính là cô đấy.
Mặt trời dần ngả về tây, Cố Noãn Dương đường cả ngày xem tin nhắn trả lời của Lâm Tịch, cất thẻ gỗ . Lại vòng đường xuống núi, , cuối cùng cô cũng thấy thị trấn phía . Trước cổng thành một quán , Cố Noãn Dương xin một ống tre nước trốn ở rìa đám đông uống.
Cô nên thấy may mắn vì cảm giác an với tiền bạc, dù đến thời đại , cũng luôn mang bạc theo lúc nơi. Để thuận tiện, cô còn chia nhiều chỗ để tiền đồng. Nếu hôm nay khát thế , e là đến nước cũng mà uống.
Có một nhóm thương nhân đang nghỉ chân ngoài cổng thành, họ buộc trâu, ngựa cọc gỗ bên cạnh quán .
Chưa quán , chưởng quầy đón : "Phùng chưởng quầy đến ? Hôm nay muộn hơn khi nhiều giờ thế?"
Người đàn ông trung niên gầy gò đen nhẻm tên Phùng chưởng quầy đặt m.ô.n.g xuống bên bàn quán , đặt roi ngựa lên bàn, buột miệng : "Đừng nhắc nữa. Bên huyện Mộc Dương quan binh kiểm tra gắt gao lắm. Không chỉ kiểm tra giấy tờ tùy , còn kiểm tra hàng hóa của chúng . Ông cũng thấy đấy, xe mang ít đồ, cứ kiểm tra từng thứ một thế , thời gian chả trôi qua ?"
Chưởng quầy quán nhanh nhẹn pha một ấm ngon xách : "Dô, cảnh tượng thế nhiều năm , bên đó xảy chuyện gì thế?"
Phùng chưởng quầy quanh bốn phía một lượt, : "Nghe một phú hộ ở làng Ngũ Liễu huyện Mộc Dương đốt, cả nhà một ai chạy thoát. Xảy vụ án thế , chả điều tra cho kỹ ?"
"Dô, thế đúng là vụ án lớn , bao nhiêu năm nay đúng là từng thấy. Thật sự một ai chạy ? Thảm thế?"
"Ông ông xem, còn tin ? lừa ông gì? ước tính mấy hôm nay dân buôn đều đồn đại khắp chuyện . Thật sự . còn , nhà phú hộ làng Ngũ Liễu đó, ba cô nương xinh như hoa như ngọc, đều táng biển lửa ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-302.html.]
Cố Noãn Dương bất động thanh sắc uống hết nước trong ống tre, cô bây giờ định xem phong cảnh đại mạc nữa. Phùng chưởng quầy và chưởng quầy quán , đều là nhà họ Triệu.
Kiếp cô cửa bao giờ dùng mấy thứ như giấy thông hành độ điệp, trọng sinh về đầu óc trống rỗng cũng nhớ . Bây giờ mà thành, chắc chắn sẽ bắt giữ.
Nhà lao cổ đại khác với nhà giam hiện đại, bất kể tội , đấy là . Cô uống cạn nước trong cốc trúc, dậy về phía một con đường khác. Cô bao lâu, liền tách khỏi đội ngũ thương buôn, giả qua đường theo Cố Noãn Dương.
Cố Noãn Dương uống Đan dịch dung, dịch dung thành một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, lùn, đen, gầy, mặt mũi bình thường là đặc điểm ngoại hình của . Trên lưng cô còn vác cái bọc rách ăn trộm ở miếu hoang.
Ở kiếp , Triệu Tuấn Thanh từng cho cô xem bản đồ Phụng Quốc. Từ thị trấn thẳng về ngã rẽ bên , sẽ núi, mà trong núi, một ngôi làng.
Ngọn núi tách biệt với thế giới bên ngoài, trừ trẻ tuổi ai ngoài thuê. Kiếp , Cố Noãn Dương xuyên bao lâu, từng cứu một đàn ông trong núi, thú dữ c.ắ.n xé chỉ còn thoi thóp, linh tuyền đầu ngón tay của Cố Noãn cũng cứu .
Anh sắp c.h.ế.t, bèn nhờ Cố Noãn Dương gửi lời nhắn về nhà. Cố Noãn Dương ghi nhớ địa chỉ nhà .
Vì nhà chỉ một già mù lòa, nên chuyện c.h.ế.t, chỉ là ngoài thuê, hai năm nữa sẽ về.
Cố Noãn Dương giữ lời hứa, nhờ chuyển lời giúp . Tối qua lúc ăn Đan dịch dung, cô thế nào trong đầu hiện lên khuôn mặt đó. Đan dịch dung đổi dựa theo ý nghĩ đầu tiên của cô.