[Hóa là kế trong một cuốn truyện kế. thông minh xinh khi cưới, khi cưới vò võ lo toan cho gia đình mà vẫn nhận sự tôn trọng của nhà chồng. còn rời bỏ khi chồng gãy chân. dốc hết tâm huyết nuôi nấng con chồng khôn lớn, dạy dỗ chúng thành tài. Để cung cấp môi trường trưởng thành cho chúng, còn biến cái gia đình vốn nghèo khó trở thành phú thương.]
[Rồi khi con trai lớn trưởng thành thì lui về ở ẩn, cùng chồng trở thành một cặp vợ chồng già ân ân ái ái. Ồ, trong thời gian , những bận rộn ăn, còn đề phòng mấy em xanh đào bên cạnh chồng nữa chứ.]
Hứa Huệ Hân nghĩ đến ba năm qua trâu ngựa ở nhà họ Thẩm, mặt mũi méo xệch cả .
Mọi trong nhóm thấy những dòng mô tả của cô , đồng loạt tag Hướng Thiên Lan.
[Võ sĩ thập niên 60 Hướng Thiên Lan: Hê, cứ tưởng xuyên thành nữ chính xui xẻo kiểu mỗi , ngờ cô cũng thế.]
Hướng Thiên Lan vô cùng đồng cảm với cuộc sống mà Hứa Huệ Hân kể, : [ thấy cô còn t.h.ả.m hơn một chút, ít nhất mấy cái trải nghiệm trải qua. Đều là nguyên chủ chịu. bảo cô em, đối mặt với cái gia đình , gã đàn ông , cô cứ nắm đ.ấ.m mà táng, mấy loại đều tiện, đều bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, chỉ cần cô cứng hơn bọn họ là .]
Hướng Thiên Lan xong, mặt mũi nhăn nhó một thoáng: [Chỉ hy vọng cái gã chồng hờ của cô là tên biến thái.]
Hứa Huệ Hân lời Hướng Thiên Lan chút khó hiểu, nhưng nhanh, cô các bạn trong nhóm phổ cập kiến thức. Hứa Huệ Hân giờ Hướng Thiên Lan với ánh mắt khác hẳn, hai họ quả đúng là cùng cảnh ngộ mà.
Lâm Tịch đợi xong mới bảo: [Thiếu nữ Trái Đất Lâm Tịch: Câu chuyện của hai , ngoại trừ bối cảnh một ở nông thôn một ở thành phố, con một là do chồng đẻ, một là con của bà chị chồng thì diễn biến đúng là y hệt . Chủ yếu là khác ngược nữ chính ngàn vạn , nữ chính vẫn đối xử với như tình đầu.]
nghĩ đến việc bà nội cô ngày nào cũng đúng giờ cày phim khổ tình, cô thực sự cảm thấy một tác phẩm văn học tồn tại đúng là lý do của nó. Vì khán giả mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-283.html.]
Lâm Tịch nghĩ nghĩ phát hiện, truyện nữ chính kiểu như Hứa Huệ Hân, thời niên thiếu ngông cuồng cô cũng ít.
Nên cô cũng chẳng bà nội cô nữa.
Lâm Tịch dậy phòng, gửi lọ dịch phục hồi gen dùng còn non nửa lọ, ước chừng hai giọt cho Hứa Huệ Hân, đồng thời hướng dẫn cô cách dùng.
Hứa Huệ Hân thương ở đầu, từ lúc tỉnh đến giờ, thi thoảng cô thấy buồn nôn ch.óng mặt hoa mắt, Hứa Huệ Hân gì, cô chấn động não .
Cố gượng chuyện trong nhóm lâu như , cô nôn khan mấy .
Cô vặn nắp lọ, dùng ống hút kèm hút một giọt nhỏ miệng. Cô sợ nhóm chat lừa cô , cô gì đáng để lừa ? Chẳng lẽ còn thèm cơ thể cô ? Thế thì đúng là cầu còn !
Dường như chẳng mùi vị gì, nhưng một luồng ấm lan tỏa khắp tứ chi bách hải, vết thương vẫn luôn đau nhức cũng đỡ hơn nhiều.
Bác sĩ đến kiểm tra phòng, Hứa Huệ Hân nhắm mắt giả vờ ngủ. Sau khi bác sĩ , cô gửi tin nhóm: [Mẹ kế văn niên đại Hứa Huệ Hân: @Võ sĩ thập niên 60 Hướng Thiên Lan, cảm ơn chị em. Đợi dưỡng bệnh xong, sẽ xử lý bọn họ.]
Hứa Huệ Hân bao giờ là tính cách nhu nhược, ba năm sống những ngày tháng uất ức ở nhà họ Thẩm, cô sẽ bỏ qua dễ dàng như thế.