Lúc Tiểu Phương đeo cặp sách về, Lâm Linh nhà mà chạy tót về phía nhà .
Lâm Tịch vẫy vẫy tay với cô bé, Tiểu Phương bỏ cặp sách xuống chạy , Lâm Tịch đưa cho cô bé một quả hồng, cô bé ngọt ngào cảm ơn Lâm Tịch chăm chú ăn.
Đến môi trường mới, bạn mới, còn việc nhà bận rộn, lúc nào cũng nơm nớp lo bố đ.á.n.h, tính cách của Tiểu Phương ngày càng vui vẻ hơn.
Thấy con bé như , Diêu Vũ Nhiên cũng thấy vui lây.
Bánh nếp chưng mai mới , Lâm Tịch ăn tối xong đang định tập một đoạn Dịch Thư Thập Tam Kinh thì Đại Minh Bảo đến, kéo cô chạy về phía nhà .
"Lần bảo sang nhà tớ ăn đồ nướng, xong việc , ăn đồ nướng mà là tớ giận đấy. Tiểu Phương, Tiểu Nguyệt hai đứa cũng luôn, nhanh lên nhanh lên, bọn Lâm Linh đến cả ." Đại Minh Bảo kéo Lâm Tịch quên rủ hai chị em Tiểu Phương, Tiểu Nguyệt.
Tiểu Phương, Tiểu Nguyệt đồng loạt sang Diêu Vũ Nhiên. Diêu Vũ Nhiên ở đây lâu nhưng hiểu khá rõ trong làng . Khác với làng Du Thụ, làng Liên Hoa hiếu khách. Nhà ai chút đồ ngon đều chia cho hàng xóm láng giềng.
Sang nhà ai khách, hạt dưa, kẹo, hoa quả, nước sẽ bày đầy bàn ngay lập tức.
"Đi , ." Diêu Vũ Nhiên đồng ý, Tiểu Nguyệt giơ tay hô "Yeah" một tiếng. Đây là từ con bé mới học từ cháu trai thím Năm hàng xóm hai hôm nay.
Đứa trẻ hơn hai tuổi, gì cũng đáng yêu hết sẩy. Người lớn mặt con bé với ánh mắt đầy yêu thương.
Bà Trì Tiểu Nguyệt như , bắt đầu mơ màng nghĩ đến con cái của Lâm Tịch.
Lâm Tịch đương nhiên , Đại Minh Bảo rủ ăn đồ nướng, vì cô từng nhà trả nợ nên , mà nữa thì bất lịch sự quá.
"Đợi chút, đợi chút, mấy hôm tớ mua ít táo , để tớ lấy mang sang. Bạn tớ ở Kinh Thị gửi cho ít kim chi, nhà cô là dân tộc Triều Tiên, kim chi muối ngon lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-272.html.]
"Đặc biệt là kim chi cải thảo cay, nướng cùng thịt ba chỉ thì đúng là tuyệt phối."
Lời của Lâm Tịch thành công khiến Đại Minh Bảo dừng bước: "Đi , lấy nhanh lên."
Mười phút , nhóm bốn xuất phát từ nhà họ Diêu, Lâm Tịch bê một cái âu sứ to, bên trong đựng kim chi dì Dương gửi. Đại Minh Bảo một tay dắt một đứa trẻ, Tiểu Phương xách nửa túi táo .
Buổi tối trời lạnh, nhưng thời tiết , dù là ăn đồ nướng ăn lẩu đều cực kỳ ngon miệng.
Lâm Tịch tán gẫu với Đại Minh Bảo về nhà cô . Trong sân nhà cô náo nhiệt cực kỳ, một bên kê cái bàn, bên bày đầy nguyên liệu đồ nướng.
Giữa sân là một cái bàn inox vuông vức. Giữa bàn là lưới sắt rỗng, bên khay để than. Lúc than xếp xong, cháy đượm hồng.
Trong sân là trẻ con đang đợi ăn đồ nướng, trong đó lớn tuổi nhất là Lâm Tịch, Đại Minh Bảo và Vương Bằng.
Mấy lớn tuổi hơn đều ở trong nhà cả. Với mấy cái tiệc nướng của đám trẻ con , họ tham gia.
"Luật cũ, nướng đậu phụ bao bột ." Đại Minh Bảo xong, bưng một chậu đậu phụ to tướng từ bàn , đổ ào lên lưới sắt của bàn nướng, Vương Bằng thạo việc cầm chổi quét dầu lên .
Lâm Tịch lấy một chồng đĩa inox nhỏ, đổ gia vị chấm đồ nướng . Gia vị là do bán ớt ngoài chợ tự phối, tất cả nguyên liệu đều xay thành bột, tê cay thơm nồng.
Vừa đổ mà nước miếng Lâm Tịch cứ chực trào . Lũ trẻ con một cái bàn dài gấp gọn khác, đứa nào đứa nấy ngoan ngoãn im, háo hức chờ đợi đồ Vương Bằng nướng.
Lâm Tịch chia xong gia vị, xuống bên bàn nướng, cầm đũa lật đậu phụ lưới sắt, đồng thời hỏi Vương Bằng: "Không bảo bạn gái ? Sao dẫn về?"