Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 259

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:26:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai đến homestay. Mấy ngày nay, xây lên cao , vị trí cửa sổ tầng một đều chừa .

Lão Phùng đúng lúc ở đây, thấy Lâm Tịch, tới chuyện với cô một lúc, thấy thời gian còn sớm nữa, Lâm Tịch dẫn Tần Tô Viện về.

Ăn cơm trưa xong, nán một lúc, Lâm Tịch lái xe đưa Tần Tô Viện Vương Gia Bình.

Mùa đông và mùa hè ở Vương Gia Bình cũng khác biệt lắm, bãi cỏ mênh m.ô.n.g bát ngát vẫn xanh mướt, chỉ là còn những bông hoa nhỏ điểm xuyết bên trong.

Gió lạnh thổi qua bãi cỏ Vương Gia Bình vật gì che chắn, quất lạnh thấu xương. Mùa đông tỉnh Vân Nam lúc mới cảm nhận sâu sắc.

Hai qua bãi cỏ, cái gò đất cao nhất, khoác một lớp chăn lông dày, cái Lâm Tịch đặc biệt mua để trong gian, phòng khi cần dùng. Họ gì, gió thổi tóc họ bay cao, nhẹ nhàng rơi xuống.

Mặt trời lặn , màu sắc ngày càng đỏ, chiếu lên Lâm Tịch và Tần Tô Viện, dường như dát cho họ một lớp vàng. Hơi ch.ói mắt, nhưng ai nỡ nhắm mắt .

Đợi chút tàn dương cuối cùng lặn xuống, chân trời chỉ còn những đám mây hoàng hôn nhuộm đỏ. Sự kinh ngạc chấn động trong mắt Tần Tô Viện mãi tan .

Cô bé : "Hồi tiểu học một bài văn, mỗi em đều vô cùng khao khát cảnh sắc Trời xanh xanh, dã mang mang, gió thổi cỏ rạp thấy bò cừu trong đó. Sau em xem nhiều tác phẩm văn học, xem nhiều ti vi, ấn tượng về thảo nguyên càng sâu sắc, sự khao khát đó càng nồng đậm."

"Vốn tưởng ngắm hoàng hôn thảo nguyên, em đến thảo nguyên phương Bắc, ngờ ở đây cũng thấy . Chị Tiểu Tịch, du lịch chỗ chị chắc chắn sẽ phát triển . Như em thấy thảo nguyên bao giờ, cưỡng sự cám dỗ của thảo nguyên." Tần Tô Viện Lâm Tịch với vẻ mặt chắc chắn.

Quê hương khen ngợi, Lâm Tịch vui: "Vậy mượn lời cát tường của em nhé."

Lâm Tịch là trần tục, mục đích cô phát triển quê hương vô cùng đơn giản, chính là để ở nhà cũng kiếm tiền.

Hoàng hôn còn chút dư quang cuối cùng, Tần Tô Viện đề nghị chụp ảnh, Lâm Tịch vui vẻ đồng ý, cô lấy gậy tự sướng , hai chụm đầu chụp nhiều ảnh, cho đến khi tia dư quang cuối cùng của hoàng hôn tan biến .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-259.html.]

Lâm Tịch lấy hai lon nước hạt, hai chỗ cũ thảnh thơi uống.

Thời gian Tần Tô Viện rời ngày càng gần, Lâm Tịch nhịn , dặn dò Tần Tô Viện ân cần, các bạn trong nhóm cũng tin Tần Tô Viện sắp . Thi @ cô bé trong nhóm.

Sự quan tâm của Tần Tô Viện trong mắt, ghi trong lòng.

Mặt trời lặn bao lâu, trời tối, trăng lên . Trăng đêm nay to to, ánh trăng rắc xuống bãi cỏ, chiếu sáng nơi như ban ngày.

Đèn xe bật lên, nơi đèn xe chiếu tới kê một cái bàn vuông nhỏ, đặt hai cái ghế, bàn bày đồ ăn ngon Lâm Tịch và cô bé mua ven đường.

Họ vốn còn chuyện, về , ngày càng im lặng.

Thời gian chỉ tám giờ, trong khung chat của Lâm Tịch và Tần Tô Viện, đồng hồ đếm ngược từ 36 tiếng hôm qua, biến thành 30 phút, biến thành 3 phút.

Đồng hồ đếm ngược ba phút dường như trôi nhanh, dường như trôi chậm chậm.

Ở giây đếm ngược cuối cùng, Tần Tô Viện dậy, vẫy tay với Lâm Tịch: "Em đây, chị Tiểu Tịch, chị bảo trọng nhé."

"Được. Thuận buồm xuôi gió, cả đời bình an."

"Vâng. Mọi cũng ."

Một luồng sáng trắng lóe lên, Tần Tô Viện mặt Lâm Tịch thấy bóng dáng. Lâm Tịch lấy từ gian một chai bia, mở còn kịp uống, tin nhắn trong nhóm tới.

Lâm Tịch đặt chai bia trong tay sang một bên, chuyên tâm trả lời tin nhắn. Tạm xong xuôi đang định tắt màn hình điện thoại, thì Lâm Tịch nhận một cuộc gọi bất ngờ.

 

 

Loading...