Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 250

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:26:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Điều khiến Tần Thế Xuân vô cùng hoảng hốt, đó chút tự chế giễu thầm trong lòng.

Từ khi con gái ông , mỗi khi thấy cô bé trạc tuổi con gái , ông luôn thêm vài , nghĩ, nếu Tô Viện của ông còn sống, thì mấy.

mỗi nghĩ xong, ông đều rõ, con gái ông về nữa .

Nhìn Tần Tô Viện đang sắp ngất , ông : "Đi tìm bạn cô . Người c.h.ế.t c.h.ế.t , về phía . Nén bi thương."

Câu khiến Tần Tô Viện òa nức nở, Lâm Tịch nắm tay cô bé, bước lên từng bậc thang. Họ tìm khắp nghĩa trang, cuối cùng ở vị trí đỉnh núi, tìm thấy mộ của Tần Tô Viện.

Tần Tô Viện đó trông giống Tần Tô Viện bây giờ, trong ảnh cô bé tết hai b.í.m tóc đuôi sam xinh , vô cùng rạng rỡ. Trước bia mộ bày một bánh ngọt, trái cây đắt tiền.

Trên bia mộ "Mộ con gái yêu Tần Tô Viện, cha Tần Thế Xuân lập."

Chỉ hai dòng chữ ngắn ngủi, khiến Lâm Tịch cũng thấy cay sống mũi.

Đó đều là những thứ Tần Tô Viện thích ăn ở thế giới . Lâm Tịch lẳng lặng đặt bó cúc trắng bia mộ.

Tần Tô Viện xa xa núi xanh nước biếc, cô bé thấy những cây xanh mọc lên quanh bia mộ, cây thấp thấp, cao đến mắt cá chân .

Đó là hoa cánh bướm (hoa Gesang) cô bé thích.

Bố cô bé khi cô bé mất, trồng đầy hoa cánh bướm quanh bia mộ cô bé.

Tim Tần Tô Viện đau đến thở nổi. Cô bé thể tưởng tượng bố cô bé mang tâm trạng thế nào để trồng những bông hoa .

Cô bé tìm kiếm bóng dáng Tần Thế Xuân trong nghĩa trang, ông đang ở bên nghĩa trang, quét đá, lá rụng đường hót rác. Thỉnh thoảng xuống, nhổ cỏ dại trong khe đá.

Cô bé lau nước mắt, với Lâm Tịch: "Chị Tiểu Tịch, chúng thôi. Sau , nhờ chị năng đến thăm ông ."

Lời thỉnh cầu như , Lâm Tịch đồng ý với mấy , Bình Viễn cách đây xa, cũng tiện, cô : "Được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-250.html.]

Hai xuống theo bậc thang, mỗi bước , đều là dũng khí để Tần Tô Viện sống ở thế giới .

Đến lưng chừng núi, họ gặp Tần Thế Xuân, Tần Thế Xuân họ, giọng ôn hòa hỏi: "Về ?"

"Về ạ." Câu là Tần Tô Viện .

Lúc cô bé vẫn còn đang nức nở, cô bé lấy từ tay Lâm Tịch chai nước khoáng nhỏ xíu: "Cháu đây, bác cũng giữ gìn sức khỏe nhé."

Tần Thế Xuân nên nhận chai nước , nhưng nỗi bi thương trong mắt Tần Tô Viện khiến ông tự chủ mà nhận lấy chai nước đó.

Trước câu kỳ lạ đó của Tần Tô Viện, Tần Thế Xuân nghĩ, chắc là trả lời câu ông khuyên cô bé lúc .

Ông thẫn thờ gật đầu: "Ừ, cháu cũng thế."

Tần Tô Viện nghẹn ngào : "Tạm biệt ạ, nước nhất định uống nhé."

"Được, tạm biệt."

Tần Tô Viện kéo Lâm Tịch xuống núi, nhanh, như đang chạy trốn .

Tần Thế Xuân bóng lưng họ, ông như là cực kỳ bất lịch sự, nhưng dường như trong lòng một giọng đang bảo ông, kỹ , kỹ , thêm mấy .

Tần Tô Viện dám đầu, cô bé lên xe, Lâm Tịch đầu xe, lái xuống núi, tiếng động cơ ô tô ầm ầm, át tiếng của Tần Tô Viện.

Tần Tô Viện với Lâm Tịch: "Chị Tiểu Tịch, em còn dám chào tạm biệt bố em t.ử tế... Em còn dám ông thêm hai ... Em còn dám với ông bảo ông đừng quá đau lòng... Con gái ông ở thế giới khác sẽ sống ... Em còn em chính là con gái ông ..."

"Đối mặt nhận . Chị Tiểu Tịch, em và bố em, đối mặt nhận ..." Tiếng của Tần Tô Viện nức nở, cảm xúc bi thương tuyệt vọng lây sang cả Lâm Tịch.

quen cảnh ly biệt, Lâm Tịch vẫn kìm đau lòng theo.

 

 

Loading...