"Người nhà bệnh nhân?" Giọng bác sĩ nghiêm túc.
Lâm Tịch bước tới: "Không , cô bé chỉ ngất ở vườn nhà , thấy cô bé thương nên đưa đến bệnh viện thôi."
Sắc mặt bác sĩ dịu đôi chút: "Bệnh nhân qua cơn nguy kịch, nhưng vẫn tiếp tục điều trị. Vết thương cô bé đều là vết d.a.o c.h.é.m, lớn nhỏ hơn ba mươi chỗ, chỗ sâu nhất là ở bụng. Ngoài những vết thương , cơ thể cô bé còn suy dinh dưỡng nghiêm trọng. Với tình trạng , khuyên cô nên báo cảnh sát."
Lâm Tịch gật đầu: "Vâng, cảm ơn bác sĩ, . Khoảng bao giờ thì cô bé tỉnh ạ?"
"Hết t.h.u.ố.c mê là tỉnh." Bác sĩ xong, cửa phòng cấp cứu mở , Tần Tô Viện mắt nhắm nghiền đẩy , đưa phòng bệnh.
Giường bệnh cấp cứu lúc nào cũng căng thẳng, trong phòng bệnh ngoài Tần Tô Viện còn khác, giường của cô bé ở sát cửa sổ bên trong, kéo rèm xanh là thể ngăn cách tầm của .
Lâm Tịch và , bệnh nhân và nhà bệnh nhân dậy sớm đồng loạt về phía họ.
Lâm Tịch coi như thấy, khi nhân viên y tế khỏi, cô kéo rèm .
Kéo ghế cạnh giường xuống, cô thực sự buồn ngủ díu cả mắt, định chợp mắt một lát thì y tá khoa cấp cứu dẫn hai cảnh sát tới, để phiền bệnh nhân khác, Lâm Tịch gọi ngoài.
Lâm Tịch chuẩn sẵn tâm lý, cô bình tĩnh trả lời câu hỏi của cảnh sát. Cảnh sát bán tín bán nghi với những gì cô , đó một cầm điện thoại gọi đó.
Lâm Tịch giờ chỉ hy vọng hệ thống nhóm chat đáng tin một chút, để chút bằng chứng gì đó cửa sổ nhà cô.
Ứng phó xong với cảnh sát, Lâm Tịch phòng, Tần Tô Viện tỉnh. Lâm Tịch hỏi Tần Tô Viện: "Có chỗ nào khó chịu ? Có cần gọi bác sĩ ?" Ngập ngừng một chút: "Cảnh sát đang ở bên ngoài, chắc lát nữa cảnh sát sẽ hỏi chuyện em."
Tần Tô Viện ngẩn Lâm Tịch một lúc lâu, lắc đầu, gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-235.html.]
Lâm Tịch : "Thế đói ? Chị ngoài mua cho em bát cháo nhé?"
Lâm Tịch thì thôi, bụng Tần Tô Viện kêu lên, Lâm Tịch ém góc chăn cho cô bé: "Vậy em đợi chút, chị về ngay."
Cổng bệnh viện quán bán cháo ăn sáng, Lâm Tịch gọi điện ngoài. Về việc tối qua cô mãi về, Trì Hương Bình lo lắng, khi cô bảo đưa bệnh viện thì bà gì nữa.
Lâm Tịch dặn bà công trường xem xét, lúc mua bánh bao và cháo về, trong phòng bệnh ồn ào hỗn loạn, Tần Tô Viện lá cây ngả vàng ngoài cửa sổ, sắc mặt bình tĩnh đến lạ thường. Cảnh sát thấy bóng dáng.
Lâm Tịch hỏi cô bé: "Cảnh sát ?"
"Vừa điện thoại nên ngoài ." Tần Tô Viện khai gì với cảnh sát, cô bé trả lời Lâm Tịch xong, còn định gì đó nhưng Lâm Tịch ngăn .
"Chị thủ tục chuyển khoa cho em , gì lát nữa sang bên ."
Tần Tô Viện ngoan ngoãn gật đầu. Lâm Tịch quen thuộc với bệnh viện thành phố, nãy ở cổng, cô giúp Tần Tô Viện chuyển sang khoa ngoại, lát nữa sẽ y tá đến giúp cô chuyển Tần Tô Viện sang phòng bệnh khoa ngoại.
Cảnh sát gì, đến giờ vẫn tới, đúng lúc cho hai cơ hội chuyện.
Tần Tô Viện cảm ơn cô: "Cảm ơn chị, nếu chị, chắc em c.h.ế.t ở bên đó ."
"Bên đó" mà Tần Tô Viện là bên nào, Lâm Tịch kéo tấm vách ngăn nhỏ lên: "Không cần cảm ơn, đều là đồng bào cả, giúp đỡ là chuyện nên ."
Hốc mắt Tần Tô Viện đỏ lên trong giây lát, Lâm Tịch dịu dàng với cô bé: "Ăn cơm , lát nữa chúng chuyển phòng bệnh."
Tần Tô Viện gật đầu, tay cô bé cũng nhiều vết thương, Lâm Tịch bèn đút cho cô bé ăn. Cô bé đói lâu , Lâm Tịch sợ ăn nhiều quá dày chịu nổi, đút một bát cháo xong thì đút thêm nữa.